Tuesday, January 31, 2012

tùy bút tháng 11


Khanh ngồi nơi góc giường rộng, tránh phía nửa còn lại đang bừa bộn những bản vẽ, thước, cả bút chì, tẩy, sách, và headphone. Sách - mỗi tuần dường như lại xuất hiện một cuốn mới. Hôm nay Khanh vừa đi khắp các góc của thư viện, nơi học sinh của Art Institutes thường được "cho là" vào để "nghiên cứu" các họa sĩ/ nghệ sĩ/ artists nói chung, cũng như lịch sử các nghệ thuật Hoa Kì hoặc tìm cảm hứng cho các assignment cũng như project sắp tới, cuối cùng chỉ để mượn một cuốn sách dày cộm ở dãy "Psychology" của Edward L. Deci cùng Richard Flaste - "Why we do what we do" . Tít đằng kia ở đầu giường là cuốn "Extremely Loud and Incredibly Close" của Jonathan Safran Joer. 

Căn phòng màu đỏ thẫm của Khanh ít bao giờ gọn gàng. Mấy đôi giày xếp ngăn nắp lúc vừa dọn vào bây giờ đã mỗi đứa một nơi. Ngay góc dưới cửa sổ, hai túi đựng máy ảnh nằm lăn lóc trên sàn. Khanh thường quên khuấy cốc cafe ở bệ cửa sổ, và ít bao giờ nhớ phải xếp chăn sau lúc ngủ dậy. Cũng như việc phải lau guitar sau lúc tập xong hay tắt đèn. Mỗi tối đi học về gần 10h đêm, bốn tiếng đồng hồ ở trường khiến Khanh chẳng thiết tha dọn dẹp, vứt thẳng bọc portfolio ở góc tường, thay đồ, đánh răng rửa mặt rồi nằm ường ra giữa phòng. Bật laptop lên, nếu thấy comment của bạn bè hỏi thăm, thì đấy là ngày hả hê. Nhiều hôm Khanh nhìn màn hình laptop, rồi chỉ muốn đóng lại và đi ngủ. Nhưng Khanh ít bao giờ làm được như thế, vì có lẽ tầm 12h anh sẽ online, tức là trưa ở Việt Nam. Mặc dù 10 lần hết thảy 10, nick anh không bao giờ sáng..

Căn phòng nhỏ màu đỏ thẫm của Khanh là thế giới riêng của nó giữa một Dallas to đùng, ồn ào, quá rộng và quá đông dân.Có lẽ thành phố nào ở nước Mỹ cũng có một nhịp điệu dồn dã tựa nhau, như những sáng sớm và chiều tàn hàng tỉ tỉ ô tô nối đuôi nhau nhích lên từng centimet, khiến highway 75 nhìn từ trên xuống hệt như một đường mật đang bị bầy ong thi nhau "chiến đấu." Khanh thuộc dạng hòa nhập cực kì nhanh chóng, nhưng nỗi nhớ Seattle bé nhỏ và đáng yêu với những tâm hồn nghệ sĩ trải dài khắp nơi, khiến Khanh bực mình với Dallas kinh khủng - khô cằn, nóng nực, và hệ thống bus thì thua xa phía Bắc. Và giữa nơi xa lạ này, có được một không gian để bản thân cảm thấy thực sự là thế giới của mình rất quan trọng. Vì khi thế giới ngoài kia sụp đổ trong mắt ta, vì khi những con người xa lạ ngoài kia tranh đua, giày xé, và đấu đá, vì khi những yêu thương và niềm tin biến mất, ta còn có nơi để bước về, có nơi để dùi vào gối mà khóc, có nơi để tránh những ồn ào, có nơi để bình tĩnh suy nghĩ trước khi lại phải đứng lên đấu tranh với cuộc sống ở xứ người.

*

Tháng mười.

"Khanh, sang Dallas thế nào? Hả hê sung sướng phải không?" - Dòng chữ thi nhau pop lên trên khung chat Skype.
"Không mày ạ. Chán lắm. Tao như bị cầm tù." - Khanh chống cằm ngước đầu nhìn lên màn hình laptop rồi chập chạp gõ.
"Ơ nghe bảo Bác chăm các thứ thích lắm mà. Ăn uống rồi đưa đón."
"Ừ tao đi học rồi về nhà dí trong phòng suốt ngày." - Khanh đáp, add thêm dấu ":-<" tức là "thở dài" ở cuối câu.


Hầu như những đoạn đối thoại với bạn bè của Khanh cũng không nhiều nhặn gì ngoài những câu than vãn - Dallas, không bạn bè, không ai thân thiết. Sống trong gia đình người thân, có chăng cũng chỉ là gánh nặng. Không phương tiện đi lại. Không. Không. Và Không. Khanh stressed out đến mức chán cả việc than chán. Khanh bắt đầu biến mất trên yahoo, invisible facebook chat và ít bắt chuyện với ai. Khanh sợ phải gõ ra những tiếng hét đang vang vọng trong trí óc, như một điều chắc chắn không thể kìm nén được nếu ai đó hỏi thăm. Wall facebook bắt đầu tràn ngập những link nhạc. Khi mọi thứ tồi tệ nhất, ít ra âm nhạc vẫn ở đó, cuốn Khanh trôi tuột ra khỏi những chập chờn trong óc. Nhưng Khanh biết, nó không thể làm biến mất những điều Khanh phải đối mặt..

Tất cả những phương tiện liên lạc với thế giới, tất cả, Khanh cắt rụp, trừ Skype. Khanh thường để nick Skype onl, phòng lúc anh lên bất chợt. Anh - Skype mate của Khanh - dường như là một trong những mảnh ghép mang tên "niềm vui" còn sót lại, rơi rải nơi này nơi khác trong căn phòng vô trật tự của Khanh. Anh thường chơi đàn cho Khanh nghe, còn Khanh thường send cho anh những file mp3 cất trong Finder kĩ như rượu quý. Khi Khanh vẽ, anh cũng lôi giấy ra lấp đầy bằng những hình tam giác lổm chổm. Có lúc anh hát, Khanh bật photobooth lên để record lại. Có những ngày đồng hồ Skype chuyển sang con số 9 tiếng, có những hôm webcam để onl rồi kéo chăn che mặt đi ngủ, có những câu chuyện, có những nụ cười,... 

Mọi thứ như giấc mơ, cho đến khi những câu than thở bắt đầu xuất hiện, những suy nghĩ tiêu cực của Khanh nhảy thẳng vào dòng chat, những tiếng guitar mệt mỏi vang lên,... Và khi anh online ít dần, khi những tiết học sáng và chiều cuốn anh trở lại với dòng đời vội vã ở nửa bên kia Trái Đất...


*


Khanh bắt đầu mất hứng thú hoàn toàn ở việc vẽ và thiết kế, thậm chí cả chụp. Bài vở ở trường cứ thế chồng chất lên nhau, bản vẽ này tuần này nộp, assignment kia tuần sau due, quiz lớp này, test lớp nọ. Khanh rơi thẳng vào những hố rỗng của cuộc đời, trôi lơ lửng như rớt phải lối dẫn thẳng ra chân không. Có lẽ chính nó cũng không nghĩ có một ngày, giấc mơ học art của nó trở thành hiện thực và thực tế rằng nó chẳng hào hứng gì. Khanh bắt đầu thức đêm và uống 3 cốc cafe mỗi ngày, đến trường sát giờ học và đi thẳng vào phòng lúc vừa về đến nhà. Giờ ăn cơm nó xuống dọn bàn, ăn xong nó rửa chén bát, rồi lại đóng cửa phòng kín mít. Sinh nhật lần thứ 19, Khanh ngồi giữa căn phòng trống, nhìn vào khoảng không vô thức. Và Khanh bắt đầu suy nghĩ xa hơn về những lần anh không online hoặc online trễ, mặc dù nó không là gì để anh phải onl đúng giờ, hoặc thậm chí là onl; rằng thì là những lời thở than đã làm anh muốn đá đít Khanh ra khỏi cuộc sống cho xong chuyện. Những chông chênh của khoảng cách bắt đầu biến Khanh thành đứa ngu ngốc..

...

Cứ thế, cuộc sống như cuộn len bị mèo vờn rối tung, không biết đầu mút ở đâu để gở những móc gút.


*


Tháng mười một.

Thời tiết Dallas bước sang mùa thu, nắng dịu dàng rơi trên mái tóc màu nâu đỏ của Khanh. Gió luồn vào lọn tóc ngắn, cuốn nó bay lên nhẹ nhàng. 

Buổi tối ngày cuối cùng của tháng mười, Khanh repeat bản November Rain của Gun 'N Roses - bản nhạc luôn vang lên vào phút đầu tiên của tháng mười một.

"But lovers always come
And lovers always go
And no one's really sure 
Who's lettin' go today
Walking away
If we could take the time 
To lay it on the line
I could rest my head
Just knowin' that you were mine
All mine

So if you want to love me
Then darlin' don't refrain
Or I'll just end up walkin'
In the cold November rain."

Vô tình, Khanh click vào bản Patience cũng của Gun 'N Roses bên tab "Related Posts" của Youtube. Tiếng huýt sáo vang lên mở đầu kéo theo tiếng guitar chậm rãi...


" Said woman take it slow
It'll work itself out fine
All we need is just a little patience


Said sugar make it slow
And we'll come together fine
All we need is just a little patience
Patience "

Chỉ cần một chút kiên nhẫn thôi, chỉ cần một chút chậm lại thôi. Chỉ cần một chút kiên nhẫn thôi, chỉ cần một chút chậm lại thôi. Chỉ cần một chút kiên nhẫn thôi. Khanh tự nhủ - "một chút kiên nhẫn thôi.."


*

Khanh bắt đầu chậm lại nhịp sống, chậm lại những nghĩ suy, chậm lại những mơ ước vùng bay như chim rời tổ, chậm lại tất cả... Vì khi mọi thứ chèn lên nhau tranh quyền "được nghĩ đến," khi không điều gì được cho là đúng đắn, khi ánh mắt trở lại chìm vào những khoảng không, chậm lại cuộc sống là điều cần thiết. Chậm lại để thấy bao nhiêu mảnh đời ở quê hương còn đang phải đấu tranh với bão bùng, nhà cửa bị nước lũ cuốn trôi, người mất vợ chồng, người mất con cháu. Chậm lại để thấy mình đang ngồi đây, giữa căn phòng ấm áp, đầy đủ, cơm nước ngày ba bữa, đến trường giữa nước Mỹ phồn vinh. Chậm lại để thấy bản thân may mắn chừng nào khi được ở nơi đây. Chậm lại để nhắc bản thân về những cố gắng của ba mẹ ở nhà. Chậm lại để nhìn dòng đời trôi qua trước mắt, khi tất cả mọi người đều đang vươn lên với mục đích, ước mơ, và ta cũng không thể đứng lại.


Và như ai đó đã viết..
"
Mọi vật đều có thời điểm của mình. Em đừng cố rút ngắn thời gian. Nếu trái chưa chín thì đừng nên hái. Nếu nhộng chưa chín thì đừng phá vỡ kén tằm. Nếu chưa gặp được một tâm hồn đồng điệu thì đừng trao gửi trái tim. Đừng để thế giới này tác động.

Đừng nôn nóng khi nhìn thấy những loài cây khác đã khoe lá khoe hoa. Hãy cứ bình tâm. Hãy đợi thời điểm của mình, em nhé. Hãy tận dụng khoảng ngừng lặng này để bồi đắp cho chính mình và học cách khám phá điều sẽ xảy ra. Nếu em biết suy tư, khoảng thời gian chờ đợi không bao giờ là vô nghĩa.
"


...


Và Khanh vẫn còn những khoảng online lúc 10h sáng, tức là đêm ở Việt Nam, lúc anh thường online, dù nick anh ít bao giờ sáng lên khi mùa thi đến. Thỉnh thoảng anh vẫn lên, chat vài câu rồi bảo phải ngủ sớm. Khanh ừ, không quên gõ "sleep tight" rồi nhấn enter trước khi anh off. Chậm lại, để cảm nhận nhiều hơn trong những nỗi mong chờ, dù có thể sẽ không đi về đâu.

Bạn Khanh từng viết trong note 25 Random things của nó - "Prefer believing and being stupid later than always suspecting. It's more stupid and uncomfortable." Ừ thì tin và rồi trở thành kẻ ngu ngốc vì đã tin, còn hơn phải sống trong sự ngờ vực. 

*

"Điều quan trọng không phải là sớm hay là muộn, mà là đúng lúc."

"
Vì thế, dù cuộc sống có trôi nhanh biết mấy, em nhớ để dành trong đời mình những khoảng lặng thời gian cho sự đợi chờ. Không chỉ như chờ đèn xanh bật sáng ở ngã tư, mà như chờ rượu chín rồi hãy uống.

Như chờ tình đến rồi hãy yêu."

năm nào không nhớ nữa.

2 comments:

  1. Em không biết tại sao, nhưng mỗi lần đọc bài chị viết, lòng em lại băn khoăn nhiều cảm xúc, buồn vui lẫn lộn. Dù biết chị viết đã lâu và tưởng chừng như chị đã ngừng viết nhưng sau khi đọc blog này và biết chị viết lại, em rất vui. Đừng ngừng viết chị nhé.

    ReplyDelete