Tuesday, January 31, 2012

không tên



. as I've always wanted to do this, this goes to you, K.


New Hampshire.

Ngày Giáng Sinh, Dallas tặng tôi vài chục tiếng mưa râm rỉ và những làn gió lạnh buốt vào người. Ngay buổi tiệc đêm đó, tôi ra thẳng sân bay chuẩn bị cho chuyến đi đến New Hampshire lúc 11h. Chuyến bay bị delay sang sáng sớm vì thời tiết xấu, cộng thêm quá cảnh 30' ở New York - một schedule đủ để ai cũng phải thở dài. Một phần vì tôi book vé chưa đầy 3 hôm trước nên vé vừa mắc mà lịch đi đứng cũng chả ra gì. Chỉ vì Eliz, cô bạn Korean American của tôi, đang ở Darthmouth một mình và muốn đón năm mới cùng tôi, chúng tôi quyết định dành khoảng thời gian New Year cùng nhau ở NYC sau khi tôi có mặt ở NH ngay sáng ngày 26 để tôi vẫn có thể đón Christmas cùng gia đình họ hàng ở Dallas. 

NYC. 6 AM

Tôi ngáp một cái rõ to, nước mắt chảy dài xuống má. Tuyết trắng xóa ngoài cửa sổ máy bay như confirm việc tôi hoàn toàn không còn ở Dallas - xứ sở tháng 12 cây mới bắt đầu chuyển màu và rụng lá. Nhìn xung quanh, tôi nhận ra thêm một thực tế nữa, rằng tôi là người thứ hai trong list đếm ngược còn ở trong máy bay. Lật đật đứng lên, tôi mắt nhắm mắt mở với lấy chiếc vali ở ngăn đựng hành lý.

- I got it. - Tiếng vọng từ phía sau lưng tôi, rồi một cậu trai đỡ lấy vali, đặt ngay cạnh chân tôi.

- Oh thanks. - Tôi đáp, bắt đầu kéo lê thứ nặng ịch những hộp kim chi tôi làm cho Kim.

- Are you coming home for New Year? - Cậu bạn kia hỏi, bằng cái chất giọng chắc chắn là Asian American.

- Ah no, I'm coming to New Hampshire to visit my friend.- Tôi đáp - I'm living in Texas.

- Oh, I'm going to school in NH, too. But it's good that vacation has just started. - Bây giờ thì tôi thêm chắc chắn cậu ấy là Korean. Có vẻ việc xem quá nhiều phim thừa sức gíup tôi phân biệt dân Châu Á, mặc dù những đứa bạn Mỹ của tôi vẫn khăn khăn rằng tất cả đều giống nhau (và vì một số lý do nào đó mà chúng nó luôn hỏi bất cứ người Châu Á nào là "Are you Chinese?" khiến tôi nhiều lần muốn nổ tung.)

Một cuộc đối thoại xã giao, rồi chúng tôi chúc nhau một mùa holiday vui vẻ. Cậu trai biến mất vào dòng người…
.

Các TV đặt khắp nơi ở NYC Airport thông báo những chuyến bay bị hoãn, 90% đều bị hoãn ít nhất vài tiếng đồng hồ. Bão tuyết ở phía East có vẻ không thể nào tệ hơn. Nhìn lớp tuyết dày từng inch ở bên ngoài, tôi thở dài, không biết bao giờ mới đến được NH. Eliz bảo ở NH cũng đang bão tuyết. Xem ra, chúng tôi phải sẵn sàng cho hai tuần lễ trắng xóa. 

D’automne Coffee. Một tuần 3 ngày 12 tiếng đồng hồ sau.

- Hey Kaii, I have someone to introduce to you - Eliz vẫy tôi đến ngồi cạnh cô nàng - We met when I was still in Seattle. She's spending vacation here with me. Sweet! 

Tôi đặt chiếc camera lên bàn, ngồi xuống cạnh Eliz rồi xoay sang nhìn cậu bạn mà tối qua cô nàng bảo sẽ hang out với chúng tôi hôm nay. Vừa lúc phát hiện ra ánh mắt mở rõ to của bạn Eliz, chân mày tôi cũng nhích lên độ vài cm.

- Oh you! - Cậu trai hét lên. Thực ra, chỉ là nhích tông giọng lên khoảng từ Đô lên La. 
- Oh hey! What is it? - Tôi bật cười.
- You guys actually know each other? - Eliz chắc chắn cũng nằm trong đội hình mắt chữ A miệng chữ O, hỏi.
- We accidentally met at the airport in NYC before. - Hai chúng tôi đồng thanh trả lời, rồi lại cùng cười phá lên.
- I can't believe this. Is that because the Earth is too small or fate or whatever? - Eliz lắc đầu như không thể tin được kế hoạch giới thiệu hai người bạn đáng-nhẽ-phải không quen biết của Eliz bị đỗ vỡ không thương tiếc.
- I haven't know your name though. - Tôi cười, vỗ vai Eliz rồi xoay sang hỏi "cậu trai airport".
- Call me Kaii. You might miss the last "i" but it doesn't matter.
- Cool, I'm Linh. - Tôi đáp, rồi order một cốc ice latte with hazelnut, chính xác 3 shots.
- Are you getting cold drink? It's freezing! - Cả Eliz và Kaii nhìn tôi ngạc nhiên, như thể "cô nàng này có vấn đề."
Tôi cười, đáp:
- Yea, I'm not that into hot stuff much.
- By the way, - Kaii nói, sau khi hút lấy một hơi nước cam rõ đầy lồng ngực - Your name reminds me of one girl I know, I remember her name is Linh, too. I know you'll ask how come, so .. she once sent me a photo taken by her that was inspired by my song on youtube. Does that make sense? Pretty cool pic, I apparently love the gummy bears. - Kaii không quên cộng thêm nụ cười tit cả mắt như con nit được kẹo, đặc biệt là gummy bear.
- Oh you play music? - Tôi hỏi, đón lấy cốc cafe từ người bồi bàn.
- He is extremely popular on youtube. - Eliz đón đầu, như thể chờ chực giây phút quảng bá giúp thằng bạn.
- I play guitar and keyboard. - Kaii cười, đáp - and don't make a puss, Eliz. I'm just anybody. 
- Just anybody with who knows how many thousands views on youtube, hah? - Eliz mỉa mai.
- I play guitar, too. Let's get together sometime. - Tôi nói hứng khởi. Những người chơi nhạc, đặc biệt là guitar và piano, luôn khiến tôi vừa phấn khích, vừa tò mò.

Kế hoạch hai tuần ở NH của tôi bị dời thành gần một tháng, một phần vì lịch bay còn đang bị rối loạn do thời tiết, một phần vì NH vẫn chìm trong biển màu trắng xóa, lịch học của Eliz, và bây giờ có thêm Kaii, đều bị dời lại. Rất may trường đại học của tôi bắt đầu mùa Spring khá trễ, thế là mọi thứ dường như đều tạo điều kiện tốt cho tôi ở lại.

Cả hai cùng sống trong một building gần trường nên Kaii thường xuống phòng Eliz ăn trưa và cả bữa tôi với chúng tôi. Chúng tôi giải quyết gần một nửa lượng kim chi tôi mang từ Dallas sang. Eliz siết tôi thật chặt, rú lên sung sướng:

- Yummyyyy! Now you can fool anybody that you're Korean!

.

Ngược lại, chúng tôi thường lên phòng Kaii để quậy phá. Kaii sở hữu lượng dụng cụ phục vụ cho việc thu âm đầy đủ không chê vào đâu được. Chúng tôi thường record videos cùng nhau, Kaii guitar, tôi keyboard, Eliz hát chính; hoặc, tôi giành quyền guitar, Kaii và Eliz song ca. Một trong những thành quả là tôi đã hát thành công bản Nobody của The Wonder Girls. Chúng tôi đánh bài, xem IRIS, ăn bimbimbap và bánh tráng cuốn thịt heo, trò chuyện, thậm chí nhờ vài người bạn lớn tuổi mua hộ beer, nhét đầy tủ lạnh phòng Kaii, rồi đến đêm, kéo nhau ra hành lang quấn chăn quanh người như ba con gấu khổng lồ, vừa tám vừa cụng ly liên tù tì. Tình trạng sáng hôm sau luôn kiểu - Tôi và Eliz mỗi đứa một đầu couch, Kaii nằm chỗ này chỗ kia trên sàn nhà. 

Đôi lúc tôi thức dậy lúc nửa đêm, phát hiện ra tôi đang nằm trên cánh tay Kaii, mặt xoay vào hướng người cậu ấy, như thể trên phim vẫn hay chiếu. (Đấy là tại vì tôi không biết phải so sánh như thế nào) Kaii cao hơn tôi cả một cái đầu, khiến đỉnh đầu tôi vừa vặn chạm vào cằm Kaii. Tim tôi đập thình thịch, vì một lý do gì đấy, rồi tôi hít một hơi, cười mỉm tìm lại giấc ngủ.

Căn hộ của Eliz bắt đầu bị giăng kín mít bằng những tấm hình polaroid của ba chúng tôi. Kaii có một hộc tủ đầy film polaroid mà không có máy, còn tôi thì có máy mà không bao giờ đủ tiền mua film. Chúng tôi chụp, hết góc này đến góc khác, cứ một tấm chạy ra lại vứt tung lên quanh nhà. Rồi đến cuối nằm lăn lóc trên sàn cùng nhau xem ảnh, rồi thì lại cùng nhau cười phá lên. 

Tôi kể Kaii nghe những chuyện tôi đã từng kể cho Eliz (Vì trong lúc tipsy nửa tỉnh nửa mê, Eliz hỏi tôi linh tinh gì đấy về bạn trai cũ của tôi) - những chuyện tình cảm không bao giờ quá nửa năm, hoặc đối phương không thật lòng hoặc thế giới đầy những lựa chọn và một trong những lựa chọn đấy là ex broke up với tôi. vân vân và vân vân. Kaii nốc lấy hơn nửa chai Ken, đặt rầm xuống sàn, rồi im lặng. Hôm sau chúng tôi lại cùng nhau nằm giăng trên sàn nhà, Kaii kể tôi nghe chuyện cậu ấy chia tay với ex vì đối phương giữ những bí mật gì đấy, đại khái không thành thật hoặc như nào đấy. Lúc ấy tôi đã qua tipsy, đầu óc nửa ở tầng mây thứ 9, nửa đang bay bổng trong phòng. Tôi chỉ nhớ một câu Kaii nói: "I don't know if I still believe in love anymore."

New Hampshire trắng xóa. Tuyết cứ rơi từ sáng sớm đến đêm khuya không dứt. Thỉnh thoảng chúng tôi chịu khó vác lên người vài ba lớp áo, hơn 2 lớp quần jeans và đôi boots rồi mò ra ngoài mua đồ ăn; thỉnh thoảng, có khi là cả tuần, chúng tôi chỉ ở trong nhà, bày biện đủ trò phá phách. Đại lộ số 15 ngày nào cũng có xe cào tuyết đi ngang dọc. 

.

- Linh, how is Kaii? - Eliz kéo tôi ngồi phịch xuống sopha vào một buổi tối, dúi vào tay tôi cốc hot coffee, hỏi.- Cool?
- Are you asking me? - Tôi "giả vờ" mở to mắt, làm bộ tịch không hiểu sự việc.- I guess so.
- What do you mean by you guess so? You think he is or he is not. No guessing.- Eliz càu nhàu, vắt chéo hai chân lên nệm.
- Yea I think he's cool. So? - Tôi nhấp một ngụm coffee rồi đặt cốc xuống bàn.
- Go for it Linh.- Eliz vỗ lên vai tôi, vừa nói vừa kèm thêm nụ cười bonus.
- For what? For Kaii? No way Eliz. - Tôi cười, ngả người ra sau.
- Why not? I can tell that you're interested in him. I'm pretty sure he has the same thought, too.
- I don't know, Eliz. 
- Now what do you mean by you don't know? 

Tôi cầm cốc coffee lên, rồi đi về hướng laptop đang nằm lăn lóc trên giường của Eliz. Tiếng tôi vọng lại:

- It means I don't know.

Ngày cuối.

Chuyến bay từ NH về lại Dallas sẽ khởi hành tầm 8h tối. Chúng tôi hẹn gặp nhau tầm 4 giờ chiều ởD'automne rồi tiễn tôi ra thẳng sân bay. 

- Where is Eliz? Is she supposed to be with you? - Tôi ngồi xuống chỗ ghế trống đối diện Kaii.
- She is busy for a little bit. - Kaii đáp, hỏi kèm liệu tôi có muốn uống gì không.
- Guess I'll have a hot latte instead, without any flavor. - Tôi trả lời Kaii, phần nữa cũng quay sang anh bồi bàn, order.
- Hot Latte?! - Kaii hỏi ngạc nhiên.
- Wanna get warm a bit before leaving. - Tôi cười - So Eliz is not going to see me before I leave? 
- You're already warm, inside out. - Tôi thấy môi Kaii nhích lên nhẹ, giấu vội nụ cười mỉm- And nope, Eliz is gonna be at the airport. 

Tôi gật gật ra dấu rằng tôi vẫn đang nghe Kaii nói, trong khi đầu đặt lên tay rồi nhìn về hướng downtown, về hướng những buildings chìm trong màn sương mờ. Kaii thỉnh thoảng nhìn ra cửa sổ, rồi nhìn tôi, rồi lại nhìn về cốc cafe trên tay. Đôi khi tôi bắt gặp ánh mắt Kaii, chúng tôi cười, rồi nhấp một ngụm cafe. Tôi không nhớ chúng tôi ngồi như thế bao lâu, nhưng chắc chắn không đầy 2 tiếng vì tôi phải ra sân bay. 

Lúc chúng tôi vừa ra đến cửa D'aumtomne, găng tay của tôi móc vào chỗ gài của găng tay Kaii. Trong khi tôi tìm cách gở múi len ra mà không để kéo đuôi theo cả một họ hàng nhà len và lưu lại một lỗ thủng đáng chú ý, Kaii cười, nắm lấy tay tôi rồi cho thẳng vào túi áo khoác, để mặc sợi len đang treo rủng rỉnh giữa hai găng tay, kéo tôi đi về chỗ đậu xe. Tôi bước im lặng, không biết phải nói gì, chỉ lắng nghe Kaii huýt sáo bản"La Vie En Rose."


.

Chúng tôi gặp Eliz ở sân bay sau khi tôi check in hết hành lý. Eliz dúi vào tay tôi một túi quà, để lộ đỉnh đầu cây Hawaii Ukelele. Sau một hồi tôi nhảy lên như điên, tiếng nhân viên máy bay thông báo cho các hành khách đi Dallas vào chuẩn bị boarding. Tôi ôm Eliz thật chặt, rồi nhướn lên hôn vào bên má Kaii. Kaii cười "đáp trả" rồi lấy từ trong túi ra một gói quà, dặn dò tôi bao giờ lên máy bay mới được mở ra. Ba chúng tôi ôm nhau thật chặt lần nữa, rồi tôi vào phòng cách ly, bóng Eliz và Kaii khuất sau khu security.


Mệnh đề "Nếu."


Tôi mở bọc quà của Kaii, sợi dây chuyền treo lơ lửng một nửa, lung linh dưới ánh đèn. Kaii tặng tôi chiếc dây chuyền có đồng hồ quay ngược thời gian mà Hermione dùng trong Harry Potter để có thể đi đến các lớp học trùng giờ nhau. Tất nhiên sợi dây chuyền này không làm được điều ấy. Vừa lúc tôi định vứt hộp quà có-vẻ trống vào thùng rác, một mảnh giấy rơi ra…

"If this magic watch could take us back to couple years ago, when you had never been through those hard time and when I was still very sure about love; if this magic watch could take us back to the time when we hadn't been broken-hearted, we hadn't cried our hearts out, we hadn't been so much unsure like now; we would have been more than just where we are right now. But I believe things happen for a reason, and I'm glad to be where I'm being right now. So let's be friends, let's keep in touch, and who knows what would happen. Kim and I will fly to Dallas to see you sometime soon. Not just until then, make sure you always take good care of yourself.
Kaii."


Bánh xe máy bay bắt đầu lăn, hướng về phía South. Ngoài cửa sổ, tuyết đã ngừng rơi trên bầu trời New Hampshire - lần đầu tiên trong suốt những tháng qua. "and who knows what would happen"...


Feb 1st, 2012
thôi thì mình vẫn chả biết đặt tên truyện là gì.

No comments:

Post a Comment