1. "thật khó chấp nhận việc Sumire hầu như không có cảm xúc, có lẽ không một chút nào, dành cho tôi với tư cách một người đàn ông. điều này nhiều khi khiến tôi đau đớn như có ai đó cầm dao đâm vào bụng mình. thế nhưng những giờ phút tôi được ở bên cô còn quý giá hơn bất kỳ điều gì. cô giúp tôi quên đi nỗi cô đơn ngấm ngầm trong cuộc sống của tôi. cô mở rộng thế giới của tôi, giúp tôi hít một hơi thở sâu dễ chịu. chỉ Sumire có thể làm được những việc đó cho tôi."
2.
"có những lúc cậu đúng là điều ngọt ngào nhất. như sự hòa trộn của Giáng Sinh, kỳ nghỉ hè và chú cún mới ra đời vậy."
tôi lúng búng mấy tiếng mơ hồ như vẫn làm như vậy bất cứ khi nào được ai đó khen.
"nhưng có một điều làm tới thấy phiền lòng," cô nói thêm. "rồi đến ngày cậu cưới một cô gái xinh đẹp nào đó và quên hết mọi điều về tớ. còn tớ sẽ không thể gọi điện cho cậu vào nửa đêm mỗi khi tớ muốn nữa. phải thế không?"
"bao giờ cậu cũng có thể gọi vào ban ngày."
"ban ngày thì không ổn. cậu chẳng hiểu gì cả, đúng không?"
3.
"cuộc sống của tớ sẽ có quy củ hơn nếu ngày nào tớ cũng đi làm, và có lẽ tớ cũng sẽ không đánh thức cậu vào ba rưỡi sáng nữa. đó cũng là một điều hay."
"một điều rất hay," tôi nói. "nhưng thật buồn khi nghĩ đến chuyện cậu sống cách xa tớ đến thế."
"cậu thực sự cảm thấy thế à?"
"tất nghiên. cậu có muốn tớ moi tim ra cho cậu thấy không?"
4.
[...]
"hãy thử hình dung Những ca khúc thành công nhất của Bobby Darin mà lại thiéu mất 'Mack the Knife' xem. nếu không có cậu thì cuộc đời tớ cũng thế thôi."
Sumire nheo mắt nhìn tôi. "tớ không chắc mình hiểu phép ẩn dụ của cậu, nhưng có phải cậu muốn nói cậu sẽ thật sự cảm thấy cô đơn?"
"đầu đuôi câu chuyện đúng là như thế đấy," tôi nói.
5.
"chúng tôi chưa bao giờ thoải mái với bất kì phương tiện giao tiếp gì - điện thoại, email, máy tính - trừ phi chúng tôi ở cùng nhau, gặp nhau, và dành thời gian THỰC cho nhau. nhưng tôi muốn học cách thoải mái với phương tiện KHÔNG THỰC. vì đến một ngày, cô ấy và tôi sẽ không thể ngày ngày ăn sáng, uống cà phê chung, hay chỉ tạt qua nhà gặp nhau, gửi dăm ba thứ đồ linh tinh. vì đến một ngày, tôi sẽ ở một thành phố và cô ấy sẽ ở một thành phố khác, một nơi nào đó khác trên trái đất. vì thời gian và khoảng cách là những kẻ thù kinh khủng, có thể cướp đi những gì người ta nghĩ sẽ không thể bị cướp đi. và vì hơn tất thảy thứ gì, tôi không muốn mất cô ấy."
No comments:
Post a Comment