Tuesday, January 31, 2012

mà dù sao thì


[quà sinh nhật lần thứ 19th tặng thằng bạn thân nhất quả đất.]


Đối thoại.

Tôi: I'm studying
Nick: oh fuck
Tôi: just come by say fuck you
Niit: fuck off
Tôi: T____T
(continue) I miss u I'm just gonna say so
Nick: We both know that you don't
Nick: now fuck off back to your study 
Tôi: I know that I do and you think that we think I don't
Tôi: fuck you


Hưng luôn càu nhàu về việc tôi và Nick không ngừng sử dụng những cụm từ thiếu lịch sự, ở đây là fuck you, fuck off, fuck whatever, ở nơi công cộng, tức là facebook. Nhưng đấy là cách chúng tôi giao tiếp. Và đối với chúng tôi, những đứa không dùng tiếng Anh như tiếng Việt, đấy chẳng khác gì "thằng khốn," tức là không thiếu lịch sự gì cho cam. Như việc năm lớp 11 Nick ngồi cạnh tôi, một trong những trò tiêu khiển hàng đầu là đứa này sẽ gọi tên đứa kia điên cuồng cho đến khi đứa kia quay lại, và phút đầu tiên chạm mặt nhau, đứa nào gọi đứa kia là "Ngu" trước thì sẽ hả hê cả buổi. Nếu những chữ "đứa" làm bạn rối tung cả mù lên, thì chỉ cần biết đơn giản là tôi luôn thắng và Nick luôn bị gọi là "Ngu." 

Anyway.

Năm Nick lớp 10, tức là năm đầu tiên chúng tôi biết nhau, hắn luôn được các chị lớp trên, thực ra là trên đến 2 lớp, vây quanh. Bạn cứ hình dung đến cảnh một chú cún con lông trắng mềm mượt vô tình đi lạc và được một tỉ các chị gái chạy đến vuốt ve, khen lấy khen để, thì sẽ 90% hình dung ra được Nick lớp 10. Nick trông hiền lành, mặt non hệt cậu trai chưa dậy thì, cả ca hát hay và đặc biệt luôn thích hát nhạc trẻ thời nay - như Công Chúa Bong Bóng chẳng hạn. 

Còn tôi ít khi nào được lòng tụi con trai, càng không được lòng Nick, vì tôi nói nhiều, và vì tôi nhiều chuyện. Nhưng ai mà quan tâm cơ chứ? Ý tôi là suốt năm lớp 10 chúng tôi chả là gì của nhau. 

Anyway.

Có lẽ khi bạn bắt đầu có một mơ ước, một mục tiêu, điều quan trọng (và đáng quý) là có một ai đó ủng hộ và theo dõi trong từng bước chân bạn. Và tôi không chắc chắn, nhưng đó dừng như là cách tôi bắt đầu trở thành một phần trong cuộc sống của Nick, cũng như việc Nick bắt đầu là một phần trong cuộc sống của tôi. 

Lớp 11, Nick bắt đầu cùng vài thằng bạn trong lớp và lớp hàng xóm chung vách tường thành lập ban nhạc để thỏa lòng hò hét, hoặc … gào thét. Và tôi là đứa nói nhiều, và nhiều chuyện. 

Sau một thời gian, mà nếu đây là một cuốn sách thì các bạn sẽ lật sang tầm 5 trang giấy trắng vì tôi không nhớ lắm bằng cách nào việc đó bắt đầu, dù sao thì sau 5 trang giấy tôi đã trở thành "bầu sô" của ban nhạc. Nhưng tôi không chạy đi chạy lại sắp xếp thời gian diễn hoặc ra mắt fans hoặc kí tặng ảnh cho fans hoặc hàng tỉ thứ như thế, vì chúng tôi không có thứ gì như thế. Dù sao thì, việc chính của tôi là ở đó khi cả nhóm ở đó, lắng nghe khi cả nhóm luyện tập, ngồi trên dãy ghế khán giả khi cả nhóm duyệt trước hôm diễn, đứng dưới hàng người - tay giơ lên cao với biểu tượng của Rock - và hét tên của nhóm. Và việc hơi chính là giữ mọi người gắn liền với nhau như gia đình, tâm sự với từng cá nhân khi có tranh cãi và giải quyết tranh cải. Tôi gọi đấy là việc hơi chính vì tôi không thực sự làm tốt những điều ấy.

Dù sao thì.

Mặc cho cả thế giới đang đồn ầm ĩ rằng tôi chỉ "Cuốn Theo Chiều Gió" và "Gió thổi phương nào cây ngã hướng ấy," suốt cả năm tôi đã sống với nhóm như gia đình. Đấy không chỉ là đam mê của 5 đứa con trai muốn được một lần đứng trên sân khấu chơi những giai điệu mà mỗi nhạc cụ đã trở thành một phần của cuộc đời, hoặc một lần được ánh sáng đèn pha làm mờ nhòa đi đôi mắt, để được chìm thẳng tuột vào thế giới riêng của chúng nó, điên loại dập theo tiếng nhạc, mà là đam mê của một tôi được đứng dưới sân khấu ngước nhìn lên những con người đã làm nên một phần của tuổi trẻ, với cánh tay giơ cao biểu tượng Rock, với mái tóc xõa ngang vai, được một lần quên đi chính mình. 
Và nếu bạn đã từng đứng trong không khí ấy, tay trong tay, vai khoác vai những con người cho dù là xa lạ nhưng giây phút đó vẫn cùng chung hướng nhìn, cùng chung lý tưởng, bạn sẽ hiểu tôi đang nói gì.

Dù sao thì.

Nick trở thành một phần của đời tôi. 
Một phần rắc rối.


Hắn không bao giờ công nhận việc tôi làm là rất sáng suốt, hoặc thông minh, hoặc điều tôi nói là buồn cười. Hắn không bao giờ ngừng gọi tôi  là "Ngu" hoặc "Con lợn," điều không có gì lấy làm hay ho, ngoại trừ việc tôi cũng gọi hắn là "Ngu." Hắn luôn sẵn sàng mở miệng ra thì sẽ làm tôi cười nắc nẻo đến nỗi ruột tôi đau khôn xiết. Hắn luôn xoa đầu tôi, véo má tôi, và thỉnh thoảng cù cù ngay dưới cằm như thể tôi là con cún con. 
Hắn luôn đèo tôi trên cái yên sau xe đạp và nhất quyết bắt tôi phải ngồi im một chỗ lúc tôi nằng nặc đòi trèo xuống để hắn đạp lên nốt cái cầu bắc ngang sông Hàn. 
Hắn đèo tôi trên yên sau, áo mưa bay phập phùng bên tai, nước mưa phả vào mặt hắn và nước mưa rơi dài trên má tôi. Rồi hắn hát tôi nghe bản ưa thích của mọi thời đại:

"If you fall, I'll catch
If you love, I'll love
and so it goes, my dear
don't be scared
you'll be safe 
this I swear,
if you're gonna love me."

Tôi không biết nếu hắn biết, nhưng tôi ngả đầu vào lưng hắn, nghe tiếng mưa rơi tóc tách bên tai trái, và tiếng hắn hát bên tai phải - tiếng hát lúc nghe từ lưng thay vì ngang không khí rồi vào tai. Nếu bạn hiểu tôi đang nói gì. 

Nick hát suốt ngày. Tôi đảm bảo hắn phải hát từ lúc vừa bước chân xuống khỏi giường đến lúc đi đánh răng, cho đến lúc hắn đạp xe sang trường và tất nhiên lúc ở trong lớp. Cứ thế cho đến lúc về nhà, đến đêm, và đến sáng hôm sau lại lặp lại những điều ở trên. 

Nick mượn vai tôi, xin phép đàng hoàng, rồi ngả đầu hắn lên mà quên mất bao giờ phải trả. Rồi hắn hát. Hắn hát bài gì bây giờ tôi quên mất, nhưng giọng hắn luôn ấm và lành, điệu làm tôi bình yên thấy lạ. 



Tôi đi Mỹ. 


*Lật sang trang*


Nửa năm sau.

Nick trong tôi là những bản nhạc, những tông giọng, và Nick trong tôi bây giờ còn là những ly rượu, những dĩa lòng xào nghệ nhai mãi không biết bao giờ mới mềm. 


Chúng tôi luôn có những câu truyện không biết bắt đầu từ đâu nếu phải kể và không biết dừng ở đâu một khi đã kể. Và những câu chuyện quấn lấy nhau, lấy chúng tôi, lấy những người bạn và những người chúng tôi yêu mến, quấn thành một cục rối đùng như cuộn len bị mèo vọc. Rồi chúng tôi bắt đầu thu dọn những múi len rơi rãi, nhưng không biết đầu mút ở đâu. 


Chúng tôi ngồi giữa đám đông, sáu đứa hết thảy năm đang ôm lấy mỗi một cuộn len rối tung của riêng mình. Rồi tôi say khất, ngả lên vai Nick. Và tôi khóc, khóc lấy khóc để, khóc vì không tìm được đầu mút của cuộn len của tôi. 

...

Ít năm sau.

Đối thoại.

Tôi: I'm studying
Nick: oh fuck
Tôi: just come by say fuck you
Niit: fuck off
Tôi: T____T
(continue) I miss u I'm just gonna say so
Nick: We both know that you don't
Nick: now fuck off back to your study 
Tôi: I know that I do and you think that we think I don't
Tôi: fuck you



*

Tôi chưa bao giờ tự hỏi tại sao Nick có thể là người yêu của tôi, như vài chục đứa trong trường vẫn tưởng, cũng như tôi chưa bao giờ tự hỏi tại sao lại không. Chúng tôi từng ngủ cùng nhau (khi cả lớp đi cắm trại,) chúng tôi từng ăn cùng nhau (khi cả lớp ăn trưa chung mỗi hôm học bồi dưỡng,) chúng tôi cười cùng nhau (hiển nhiên, mỗi lúc Nick mở miệng), và chúng tôi khóc cùng nhau (mặc dù hai đứa không khóc cùng lúc.) Chúng tôi làm những điều mà tôi không làm với cả người tôi thích. Chúng tôi đèo nhau trên xe đạp, ngủ quên trên sân thượng, xoa đầu nhau và hát cho nhau nghe, mặc dù tôi hát dở tệ.

Nick từng nói lúc tôi vừa trở về từ Mỹ, hắn thích lúc tôi đeo earphones và hát theo điệu nhạc, vì giọng tôi dở tệ hệt như trước. Và điều đó làm hắn yên tâm rằng tôi vẫn là tôi. Hoặc lần thứ hai tôi trở về, Nick nói hắn những tưởng tôi xinh hơn, như trong ảnh, nhưng thực ra tôi vẫn là "con lợn ngu xấu xí." 


Nhưng tôi đoán đấy là cách chúng tôi là một phần của nhau. 

Dù sao thì.


Đôi khi chúng ta không nhất thiết phải có người yêu mới được làm những điều điên loạn nhất quả đất. 


Mà dù sao thì.

Tôi cảm thấy vui vì chúng tôi không yêu nhau, vì như thế tôi sẽ có thể ở bên cạnh Nick cả đời và Nick cũng sẽ ở bên cạnh tôi cả đời. Có lẽ thế.

No comments:

Post a Comment