Tôi gặp anh vào một ngày nắng ấm của đầu mùa thu ở Manhattan, giữa những sự tình cờ mà cuộc đời cứ sắp đặt một cách rải rác trong từng nhịp sống. Tôi gặp anh giữa hàng tỉ con người mà không ai trong chúng tôi có tí chút quen biết, thậm chí có cùng quốc tịch. Anh cao hơn tôi một tí, tóc dài và mềm phủ xuống khuôn mặt - một nét mặt Châu Á với đôi mắt ấm áp đang chìm thẳng vào thế giới riêng khi anh nhét vào tai cặp earphones trắng, mũi cao và môi mỏng. Một khuôn mặt dường như rất thân thuộc nhưng tôi biết mình chưa từng gặp anh trước đây. Anh ngồi giữa sân bay, trên vai mang một bọc guitar màu đen thẫm, hai chân vắt chéo và đầu dựa vào chiếc guitar đang để tựa vào tường. Tôi nhìn anh mê mẩn, nhìn vào nét mặt gần gũi mà lạ hoắc, nhìn vào cách anh nhắm mắt thật chậm và khuôn mặt bắt đầu giống như một đứa trẻ đến giờ đi ngủ, nhìn vào vẻ ngoài hoang dại của anh - chiếc quần short lửng đến ngang đầu gối, chiếc áo pull rộng màu đen với dòng chữ "Don't Look Back Just Rock and Roll," đôi giày Vans hoàn toàn hợp đi cùng bộ quần áo. Hai tay anh nhịp theo dòng nhạc, môi mấp máy lời bài hát. Đôi lúc anh huýt sáo, có lẽ vì quên lời, rồi lại lẩm nhẩm những câu từ thành điệu.
Manhattan. Tháng Chín đang qua đi một cách êm đềm và dịu dàng đôi lúc khiến người ta muốn điên lên. Điên lên trong những ánh nắng sớm ấm áp đang rơi trên khung cửa. Điên lên trong từng cơn gió mát len vào những lọn tóc dài, cuốn chúng bay lên một cách vô trật tự. Điên lên trong buổi xế chiều mang những tia nắng cất cả vào phía sau đám mây, rồi trước lúc biến mất hẳn, những hạt nắng tỏa sáng lần cuối, khiến mấy đám mây xa xa phía đường chân trời rực lên lỗng lẫy như những viên kim cương. Manhattan chìm vào giấc ngủ ngọt lành.
Còn tôi vẫn ở đây, ngồi cách anh hai lối đi trong sân bay, đợi những cây kim trên đồng hồ lười biếng nhấc mình chạm vào số 12 và lên máy bay đến Texas, đến với nắng gió của miền Nam nước Mỹ, đến với những cánh đồng rộng thênh thang và đến với một cuộc sống mới mà tôi đã chuẩn bị tinh thần từ hai năm trước.
*
Tiếng nhân viên hãng Alaska vang lên giữa sân bay, thông báo rằng chuyến bay từ Manhattan đến Texas sẽ khởi hành trong nửa tiếng đồng hồ tới, và hành khách đã có thể bắt đầu lên máy bay. Tôi đứng lên, kéo chiếc vali về phía Gate 13 - nơi có vài chục người đã xếp thành một hàng dài trước lối đi dẫn vào máy bay.
Ít phút sau tôi mới nhận ra tiếng nói nho nhỏ như xì xào ở sau lưng, nhưng đủ lớn để có thể lượm nhặt những cụm từ rơi rớt và gắn chúng lại với nhau - "Is there anybody going to listen to my story all about the girl who came to stay/ she's kind of girls you want so much that makes you sorry/ still you don't regret a single day…" Girl của The Beatles, tôi nhận ra ngay từ câu đầu tiên. Anh hát bằng chất giọng Châu Á, nhưng với thứ tiếng Anh chuẩn không chỉnh được ở đâu. Một âm giọng khá quen thuộc. Bất chợt trong tôi trào lên một khao khát hỏi anh đến từ đâu, tôi quay lại - "Excuse me. Are you Vietnamese?." Có lẽ anh không biết tôi đang nói gì nhưng rõ ràng tôi đang quay về hướng anh, và môi tôi thì đang mấp máy. Anh rút một bên earphone ra, đáp: "Excuse me?" Tôi lặp lại câu hỏi một cách chậm chạp. Anh cười, lần đầu tiên tôi thấy anh cười, và tất nhiên là lần đầu tiên vì tôi vừa gặp anh chưa đầy hai giờ đồng hồ trước, đáp: "Yea. Are you Vietnamese too?" "Ah yea, I am." - Tôi đáp, mỉm cười.
Lại một sự tình cờ khác của cuộc đời, ngoài việc tôi gặp anh và chúng tôi đi cùng chuyến bay, anh ngồi cạnh tôi - tôi ghế 27A cạnh cửa sổ và anh số 27B. Chúng tôi trò chuyện suốt chuyến bay gần 8 tiếng. Anh chuyển đến Dallas học IT và có thể là một chút Music Production ở LA, nhưng đấy là sau này. Anh sống ở Manhattan gần 3 năm nhưng đã đến lúc thay đổi không khí. Anh chơi guitar, piano, violin, và một chút harmonica vì anh tự học từ sau khi nhận được món quà sinh nhật từ người bạn Nhật. Anh ghiền Arts và tất cả những gì liên quan đến creative field như Graphic Design, vẽ, và một chút ảnh. Chúng tôi nói về tất thảy những gì có thể. Chúng tôi nói về âm nhạc và những ca khúc, hứa khi ổn định sẽ liên lạc và gửi cho nhau nghe; chúng tôi nói về piano và những tên tuổi, về Chopin và Mozart; về photography và tình yêu của tôi với những tấm ảnh; về Hawaii, Alaska băng giá, nước Pháp, London, Amsterdam, Ai Cập, Mông Cổ, Nhật, Châu Phi và những nơi chúng tôi từng đi qua; về cuộc sống ở Việt Nam, hay chỉ đơn giản là những sở thích nhỏ. 8 tiếng đồng hồ trôi qua như cơn gió tháng 9 ở Manhattan - nhanh chóng và khó quên.
*
Máy bay hạ cánh lúc 7h sáng, giờ Dallas. Ánh nắng buổi bình minh chiếu qua ô cửa kính máy bay đánh thức hai con người trẻ tuổi đang thiếp đi, đầu tựa vào nhau. Tôi lúng túng vắt chéo chiếc túi ngang vai, cuối xuống vờ lau kính để tóc mái rơi dài, che đi đôi má đang đỏ ửng. Anh ho lác rác vài ba tiếng rồi đứng lên lấy cây guitar nơi để hành lý, khoác lên vai. Anh giật lấy trên tay tôi chiếc điện thoại vừa được bật lên, bấm gọi vào số của anh - "Số của anh đấy, still Manhattan code. Ổn định xong liên lạc với anh. Em phải mời anh đi ăn tối để bù lại cả mấy tiếng làm vai anh tê điên lên đi được. Đầu em cứng như đá ấy." Rồi anh biến mất vào đám người đang hì hục lấy hành lý để thoát ra khỏi không gian chật chội này. Tôi bấm lại số anh vừa gọi, cho bản thân vài giây để thị giác nhận thức được những con số và để bộ não sắp xếp chúng vào với nhau, rồi nhấn nút "Save Contact" - "Manhattan Autumn."
Dallas. Và ngày chỉ mới bắt đầu.
viết cho những ngày này.
September 29. 2010.
and wake me up when September ends, then I can taste the sweetness of October air in my tongue
and this actually goes to anh Su :)
thanks for making my days happier
No comments:
Post a Comment