Một lần say.
Tôi lại viết nữa rồi.
Tôi đọc entry Hưng viết tầm ngày 5 tháng 1 năm 2009, nhớ lại những lần say xỉn bét nhè với nhau như những đứa không hư hỏng hư hỏng, tôi lại thèm viết. Tôi ước mình có thể viết cho từng đứa bạn, từng nhóm bạn, viết hàng tỉ câu truyện kể về hàng tỉ thứ từng đến trong cuộc đời bạn bè của chúng tôi.
Như một đêm ngồi với nhau sau Hoàng Anh Gia Lai, vài ba ly rượu, vài ba kết bia, cộng thêm bánh tráng, bánh mì, bánh…, cộng thêm lòng xào nghệ làm món nhắm mà bao nhiêu nước mắt, bao nhiêu cuộn len rối rắm, bao nhiêu nụ cười tỉnh táo cũng có, say mèn cũng có, bao nhiêu câu truyện bí mật muốn đào mãi mà vẫn không lên cho dù bia đã ướp mèn da thịt. Tất cả cuộn lại với nhau.
Nếu không đọc lại entry của Hưng thì tôi sẽ quên mất nó đã ngả vào Nam như thế nào, nhưng thực ra tôi chỉ nhớ nó đã viết rằng nó ngã vào Nam như thế nào, chứ tôi thực sự không nhớ tôi đã thấy nó ngã vào Nam như thế nào, vì mắt tôi nhắm kín chặt - và mọi thứ chỉ là bóng đen. Có phải tôi đang nói như kẻ say rượu?
Nhưng nói cho cùng thì Hưng đã ngả lên người Nam lúc nó say bí tỉ quắc cần câu. Rồi nó lảm nhảm như tất cả những đứa say rồi lảm nhảm. Bên cạnh Hưng, tôi có lẽ đang vồ lấy Niit khi hắn nửa tỉnh nửa mơ cầm ly thủy tinh bị vỡ lên, giơ cao rót vào họng những giọt bia còn sót. Tôi ắt đang gào "Mi điên hà thằng kia. Đưa cái ly đây." Gần như thế.
Dù sao thì.
Ở bên kia bàn, cách tôi chỉ khoảng một cánh tay, thằng bạn tri kỉ trong vài đứa bạn tri kỉ đang nằm lăn dài trên chân một đứa bạn từng là tri kỉ khác, gần say nên chưa quắc cần câu. Tôi nhìn hắn, hắn nhìn lung tung, nhưng tôi biết hắn biết tôi đang nghĩ đến điều gì. Rằng tôi đang nghĩ đến vài tiếng đồng hồ trước khi đứa nào đứa nấy không còn biết cái gì là cái gì, chúng tôi đã gặp riêng nhau nói chuyện suốt 5 tiếng. Tôi buồn. Hắn buồn. Tại sao những kẻ không thiếu lòng tin vào cuộc sống như chúng tôi lại gặp nhau và luôn trong tình trạng rối rắm nhưng tràn đầy niềm tin - như bầu trời thành phố lúc mưa phùn xám màu nhưng không ảm đạm thế này?
5 tiếng đồng hồ. Hắn nói. Tôi nói. Chúng tôi giành nhau nói như thể phải nói thay cho một năm rưỡi tới không gặp nhau, như thể phải giành nhau nói hết gan hết ruột nhau ra mới được. Rồi tôi hứa, hắn hứa, hứa hai đứa sẽ uống say đến mức không thể say hơn được nữa, để sau đấy sẽ quên hết tất cả. Tất cả ở đây là những rắc rối mang thì hiện tại.
Dù sao thì.
Trở lại, hắn ở bên kia bàn nằm lăn lóc trên chân đứa khác. Tôi cũng sớm gục lên vai Niit. Rồi tôi khóc, tôi khóc thành tiếng rồi nấc lên, tôi khóc hết ruột gan tôi ra ngoài, ướt áo Niit - khi nó đã ướt vài ít trước đấy rồi.
Hôm ấy Đà Nẵng mưa tầm tã.
Dù sao thì.
Sau khi đã nhậu, đã xỉn, đã xỉn đến mức tôi không biết điều gì xảy ra xung quanh ngoài việc tôi ngồi yên một chỗ và ngồi yên một chỗ. Sau khi đã ngồi yên một chỗ, đã ngậm chanh cho bớt đi tác dụng của bia rượu, đã vác vai Hưng đi dạo, đã để cả bọn đi tìm, đã ăn xong một tô bánh canh, tôi đẩy Hưng lên xe đi với đứa từng tri kỉ, rồi leo lên xe đứa tri kỉ khác để đến nhà một con bạn tri kỉ khác nữa. Rồi chúng tôi lại uống, mỗi đứa một lon ken.
Dù sao thì.
Bây giờ đứa tri kỉ kia đã làm được điều mà hắn bận tâm 2 năm trước, là yêu con bạn tri kỉ này. Đáng lẽ tôi phải uống cả một kết Ken mới đáng sự kiện, nhưng tôi đã thôi uống bia từ nửa năm trước. Nếu có một kho Vodka thì tuyệt.
Dù sao thì.
Chúng cũng đã yêu nhau rồi đấy.
Và tôi vẫn đứng lại nhìn tình yêu đến với những đứa bạn của mình, lòng vẫn thấy bình yên và vui. cho những đứa bạn của tôi :)
Yêu đi anh em.
No comments:
Post a Comment