Tuesday, January 31, 2012

tùy bút tháng 11


Khanh ngồi nơi góc giường rộng, tránh phía nửa còn lại đang bừa bộn những bản vẽ, thước, cả bút chì, tẩy, sách, và headphone. Sách - mỗi tuần dường như lại xuất hiện một cuốn mới. Hôm nay Khanh vừa đi khắp các góc của thư viện, nơi học sinh của Art Institutes thường được "cho là" vào để "nghiên cứu" các họa sĩ/ nghệ sĩ/ artists nói chung, cũng như lịch sử các nghệ thuật Hoa Kì hoặc tìm cảm hứng cho các assignment cũng như project sắp tới, cuối cùng chỉ để mượn một cuốn sách dày cộm ở dãy "Psychology" của Edward L. Deci cùng Richard Flaste - "Why we do what we do" . Tít đằng kia ở đầu giường là cuốn "Extremely Loud and Incredibly Close" của Jonathan Safran Joer. 

Căn phòng màu đỏ thẫm của Khanh ít bao giờ gọn gàng. Mấy đôi giày xếp ngăn nắp lúc vừa dọn vào bây giờ đã mỗi đứa một nơi. Ngay góc dưới cửa sổ, hai túi đựng máy ảnh nằm lăn lóc trên sàn. Khanh thường quên khuấy cốc cafe ở bệ cửa sổ, và ít bao giờ nhớ phải xếp chăn sau lúc ngủ dậy. Cũng như việc phải lau guitar sau lúc tập xong hay tắt đèn. Mỗi tối đi học về gần 10h đêm, bốn tiếng đồng hồ ở trường khiến Khanh chẳng thiết tha dọn dẹp, vứt thẳng bọc portfolio ở góc tường, thay đồ, đánh răng rửa mặt rồi nằm ường ra giữa phòng. Bật laptop lên, nếu thấy comment của bạn bè hỏi thăm, thì đấy là ngày hả hê. Nhiều hôm Khanh nhìn màn hình laptop, rồi chỉ muốn đóng lại và đi ngủ. Nhưng Khanh ít bao giờ làm được như thế, vì có lẽ tầm 12h anh sẽ online, tức là trưa ở Việt Nam. Mặc dù 10 lần hết thảy 10, nick anh không bao giờ sáng..

Căn phòng nhỏ màu đỏ thẫm của Khanh là thế giới riêng của nó giữa một Dallas to đùng, ồn ào, quá rộng và quá đông dân.Có lẽ thành phố nào ở nước Mỹ cũng có một nhịp điệu dồn dã tựa nhau, như những sáng sớm và chiều tàn hàng tỉ tỉ ô tô nối đuôi nhau nhích lên từng centimet, khiến highway 75 nhìn từ trên xuống hệt như một đường mật đang bị bầy ong thi nhau "chiến đấu." Khanh thuộc dạng hòa nhập cực kì nhanh chóng, nhưng nỗi nhớ Seattle bé nhỏ và đáng yêu với những tâm hồn nghệ sĩ trải dài khắp nơi, khiến Khanh bực mình với Dallas kinh khủng - khô cằn, nóng nực, và hệ thống bus thì thua xa phía Bắc. Và giữa nơi xa lạ này, có được một không gian để bản thân cảm thấy thực sự là thế giới của mình rất quan trọng. Vì khi thế giới ngoài kia sụp đổ trong mắt ta, vì khi những con người xa lạ ngoài kia tranh đua, giày xé, và đấu đá, vì khi những yêu thương và niềm tin biến mất, ta còn có nơi để bước về, có nơi để dùi vào gối mà khóc, có nơi để tránh những ồn ào, có nơi để bình tĩnh suy nghĩ trước khi lại phải đứng lên đấu tranh với cuộc sống ở xứ người.

*

Tháng mười.

"Khanh, sang Dallas thế nào? Hả hê sung sướng phải không?" - Dòng chữ thi nhau pop lên trên khung chat Skype.
"Không mày ạ. Chán lắm. Tao như bị cầm tù." - Khanh chống cằm ngước đầu nhìn lên màn hình laptop rồi chập chạp gõ.
"Ơ nghe bảo Bác chăm các thứ thích lắm mà. Ăn uống rồi đưa đón."
"Ừ tao đi học rồi về nhà dí trong phòng suốt ngày." - Khanh đáp, add thêm dấu ":-<" tức là "thở dài" ở cuối câu.


Hầu như những đoạn đối thoại với bạn bè của Khanh cũng không nhiều nhặn gì ngoài những câu than vãn - Dallas, không bạn bè, không ai thân thiết. Sống trong gia đình người thân, có chăng cũng chỉ là gánh nặng. Không phương tiện đi lại. Không. Không. Và Không. Khanh stressed out đến mức chán cả việc than chán. Khanh bắt đầu biến mất trên yahoo, invisible facebook chat và ít bắt chuyện với ai. Khanh sợ phải gõ ra những tiếng hét đang vang vọng trong trí óc, như một điều chắc chắn không thể kìm nén được nếu ai đó hỏi thăm. Wall facebook bắt đầu tràn ngập những link nhạc. Khi mọi thứ tồi tệ nhất, ít ra âm nhạc vẫn ở đó, cuốn Khanh trôi tuột ra khỏi những chập chờn trong óc. Nhưng Khanh biết, nó không thể làm biến mất những điều Khanh phải đối mặt..

Tất cả những phương tiện liên lạc với thế giới, tất cả, Khanh cắt rụp, trừ Skype. Khanh thường để nick Skype onl, phòng lúc anh lên bất chợt. Anh - Skype mate của Khanh - dường như là một trong những mảnh ghép mang tên "niềm vui" còn sót lại, rơi rải nơi này nơi khác trong căn phòng vô trật tự của Khanh. Anh thường chơi đàn cho Khanh nghe, còn Khanh thường send cho anh những file mp3 cất trong Finder kĩ như rượu quý. Khi Khanh vẽ, anh cũng lôi giấy ra lấp đầy bằng những hình tam giác lổm chổm. Có lúc anh hát, Khanh bật photobooth lên để record lại. Có những ngày đồng hồ Skype chuyển sang con số 9 tiếng, có những hôm webcam để onl rồi kéo chăn che mặt đi ngủ, có những câu chuyện, có những nụ cười,... 

Mọi thứ như giấc mơ, cho đến khi những câu than thở bắt đầu xuất hiện, những suy nghĩ tiêu cực của Khanh nhảy thẳng vào dòng chat, những tiếng guitar mệt mỏi vang lên,... Và khi anh online ít dần, khi những tiết học sáng và chiều cuốn anh trở lại với dòng đời vội vã ở nửa bên kia Trái Đất...


*


Khanh bắt đầu mất hứng thú hoàn toàn ở việc vẽ và thiết kế, thậm chí cả chụp. Bài vở ở trường cứ thế chồng chất lên nhau, bản vẽ này tuần này nộp, assignment kia tuần sau due, quiz lớp này, test lớp nọ. Khanh rơi thẳng vào những hố rỗng của cuộc đời, trôi lơ lửng như rớt phải lối dẫn thẳng ra chân không. Có lẽ chính nó cũng không nghĩ có một ngày, giấc mơ học art của nó trở thành hiện thực và thực tế rằng nó chẳng hào hứng gì. Khanh bắt đầu thức đêm và uống 3 cốc cafe mỗi ngày, đến trường sát giờ học và đi thẳng vào phòng lúc vừa về đến nhà. Giờ ăn cơm nó xuống dọn bàn, ăn xong nó rửa chén bát, rồi lại đóng cửa phòng kín mít. Sinh nhật lần thứ 19, Khanh ngồi giữa căn phòng trống, nhìn vào khoảng không vô thức. Và Khanh bắt đầu suy nghĩ xa hơn về những lần anh không online hoặc online trễ, mặc dù nó không là gì để anh phải onl đúng giờ, hoặc thậm chí là onl; rằng thì là những lời thở than đã làm anh muốn đá đít Khanh ra khỏi cuộc sống cho xong chuyện. Những chông chênh của khoảng cách bắt đầu biến Khanh thành đứa ngu ngốc..

...

Cứ thế, cuộc sống như cuộn len bị mèo vờn rối tung, không biết đầu mút ở đâu để gở những móc gút.


*


Tháng mười một.

Thời tiết Dallas bước sang mùa thu, nắng dịu dàng rơi trên mái tóc màu nâu đỏ của Khanh. Gió luồn vào lọn tóc ngắn, cuốn nó bay lên nhẹ nhàng. 

Buổi tối ngày cuối cùng của tháng mười, Khanh repeat bản November Rain của Gun 'N Roses - bản nhạc luôn vang lên vào phút đầu tiên của tháng mười một.

"But lovers always come
And lovers always go
And no one's really sure 
Who's lettin' go today
Walking away
If we could take the time 
To lay it on the line
I could rest my head
Just knowin' that you were mine
All mine

So if you want to love me
Then darlin' don't refrain
Or I'll just end up walkin'
In the cold November rain."

Vô tình, Khanh click vào bản Patience cũng của Gun 'N Roses bên tab "Related Posts" của Youtube. Tiếng huýt sáo vang lên mở đầu kéo theo tiếng guitar chậm rãi...


" Said woman take it slow
It'll work itself out fine
All we need is just a little patience


Said sugar make it slow
And we'll come together fine
All we need is just a little patience
Patience "

Chỉ cần một chút kiên nhẫn thôi, chỉ cần một chút chậm lại thôi. Chỉ cần một chút kiên nhẫn thôi, chỉ cần một chút chậm lại thôi. Chỉ cần một chút kiên nhẫn thôi. Khanh tự nhủ - "một chút kiên nhẫn thôi.."


*

Khanh bắt đầu chậm lại nhịp sống, chậm lại những nghĩ suy, chậm lại những mơ ước vùng bay như chim rời tổ, chậm lại tất cả... Vì khi mọi thứ chèn lên nhau tranh quyền "được nghĩ đến," khi không điều gì được cho là đúng đắn, khi ánh mắt trở lại chìm vào những khoảng không, chậm lại cuộc sống là điều cần thiết. Chậm lại để thấy bao nhiêu mảnh đời ở quê hương còn đang phải đấu tranh với bão bùng, nhà cửa bị nước lũ cuốn trôi, người mất vợ chồng, người mất con cháu. Chậm lại để thấy mình đang ngồi đây, giữa căn phòng ấm áp, đầy đủ, cơm nước ngày ba bữa, đến trường giữa nước Mỹ phồn vinh. Chậm lại để thấy bản thân may mắn chừng nào khi được ở nơi đây. Chậm lại để nhắc bản thân về những cố gắng của ba mẹ ở nhà. Chậm lại để nhìn dòng đời trôi qua trước mắt, khi tất cả mọi người đều đang vươn lên với mục đích, ước mơ, và ta cũng không thể đứng lại.


Và như ai đó đã viết..
"
Mọi vật đều có thời điểm của mình. Em đừng cố rút ngắn thời gian. Nếu trái chưa chín thì đừng nên hái. Nếu nhộng chưa chín thì đừng phá vỡ kén tằm. Nếu chưa gặp được một tâm hồn đồng điệu thì đừng trao gửi trái tim. Đừng để thế giới này tác động.

Đừng nôn nóng khi nhìn thấy những loài cây khác đã khoe lá khoe hoa. Hãy cứ bình tâm. Hãy đợi thời điểm của mình, em nhé. Hãy tận dụng khoảng ngừng lặng này để bồi đắp cho chính mình và học cách khám phá điều sẽ xảy ra. Nếu em biết suy tư, khoảng thời gian chờ đợi không bao giờ là vô nghĩa.
"


...


Và Khanh vẫn còn những khoảng online lúc 10h sáng, tức là đêm ở Việt Nam, lúc anh thường online, dù nick anh ít bao giờ sáng lên khi mùa thi đến. Thỉnh thoảng anh vẫn lên, chat vài câu rồi bảo phải ngủ sớm. Khanh ừ, không quên gõ "sleep tight" rồi nhấn enter trước khi anh off. Chậm lại, để cảm nhận nhiều hơn trong những nỗi mong chờ, dù có thể sẽ không đi về đâu.

Bạn Khanh từng viết trong note 25 Random things của nó - "Prefer believing and being stupid later than always suspecting. It's more stupid and uncomfortable." Ừ thì tin và rồi trở thành kẻ ngu ngốc vì đã tin, còn hơn phải sống trong sự ngờ vực. 

*

"Điều quan trọng không phải là sớm hay là muộn, mà là đúng lúc."

"
Vì thế, dù cuộc sống có trôi nhanh biết mấy, em nhớ để dành trong đời mình những khoảng lặng thời gian cho sự đợi chờ. Không chỉ như chờ đèn xanh bật sáng ở ngã tư, mà như chờ rượu chín rồi hãy uống.

Như chờ tình đến rồi hãy yêu."

năm nào không nhớ nữa.

một lần say


Một lần say.


Tôi lại viết nữa rồi. 
Tôi đọc entry Hưng viết tầm ngày 5 tháng 1 năm 2009, nhớ lại những lần say xỉn bét nhè với nhau như những đứa không hư hỏng hư hỏng, tôi lại thèm viết. Tôi ước mình có thể viết cho từng đứa bạn, từng nhóm bạn, viết hàng tỉ câu truyện kể về hàng tỉ thứ từng đến trong cuộc đời bạn bè của chúng tôi. 

Như một đêm ngồi với nhau sau Hoàng Anh Gia Lai, vài ba ly rượu, vài ba kết bia, cộng thêm bánh tráng, bánh mì, bánh…, cộng thêm lòng xào nghệ làm món nhắm mà bao nhiêu nước mắt, bao nhiêu cuộn len rối rắm, bao nhiêu nụ cười tỉnh táo cũng có, say mèn cũng có, bao nhiêu câu truyện bí mật muốn đào mãi mà vẫn không lên cho dù bia đã ướp mèn da thịt. Tất cả cuộn lại với nhau.

Nếu không đọc lại entry của Hưng thì tôi sẽ quên mất nó đã ngả vào Nam như thế nào, nhưng thực ra tôi chỉ nhớ nó đã viết rằng nó ngã vào Nam như thế nào, chứ tôi thực sự không nhớ tôi đã thấy nó ngã vào Nam như thế nào, vì mắt tôi nhắm kín chặt - và mọi thứ chỉ là bóng đen. Có phải tôi đang nói như kẻ say rượu?

Nhưng nói cho cùng thì Hưng đã ngả lên người Nam lúc nó say bí tỉ quắc cần câu. Rồi nó lảm nhảm như tất cả những đứa say rồi lảm nhảm. Bên cạnh Hưng, tôi có lẽ đang vồ lấy Niit khi hắn nửa tỉnh nửa mơ cầm ly thủy tinh bị vỡ lên, giơ cao rót vào họng những giọt bia còn sót. Tôi ắt đang gào "Mi điên hà thằng kia. Đưa cái ly đây." Gần như thế. 

Dù sao thì.

Ở bên kia bàn, cách tôi chỉ khoảng một cánh tay, thằng bạn tri kỉ trong vài đứa bạn tri kỉ đang nằm lăn dài trên chân một đứa bạn từng là tri kỉ khác, gần say nên chưa quắc cần câu. Tôi nhìn hắn, hắn nhìn lung tung, nhưng tôi biết hắn biết tôi đang nghĩ đến điều gì. Rằng tôi đang nghĩ đến vài tiếng đồng hồ trước khi đứa nào đứa nấy không còn biết cái gì là cái gì, chúng tôi đã gặp riêng nhau nói chuyện suốt 5 tiếng. Tôi buồn. Hắn buồn. Tại sao những kẻ không thiếu lòng tin vào cuộc sống như chúng tôi lại gặp nhau và luôn trong tình trạng rối rắm nhưng tràn đầy niềm tin - như bầu trời thành phố lúc mưa phùn xám màu nhưng không ảm đạm thế này? 

5 tiếng đồng hồ. Hắn nói. Tôi nói. Chúng tôi giành nhau nói như thể phải nói thay cho một năm rưỡi tới không gặp nhau, như thể phải giành nhau nói hết gan hết ruột nhau ra mới được. Rồi tôi hứa, hắn hứa, hứa hai đứa sẽ uống say đến mức không thể say hơn được nữa, để sau đấy sẽ quên hết tất cả. Tất cả ở đây là những rắc rối mang thì hiện tại. 

Dù sao thì.

Trở lại, hắn ở bên kia bàn nằm lăn lóc trên chân đứa khác. Tôi cũng sớm gục lên vai Niit. Rồi tôi khóc, tôi khóc thành tiếng rồi nấc lên, tôi khóc hết ruột gan tôi ra ngoài, ướt áo Niit - khi nó đã ướt vài ít trước đấy rồi. 

Hôm ấy Đà Nẵng mưa tầm tã.

Dù sao thì.

Sau khi đã nhậu, đã xỉn, đã xỉn đến mức tôi không biết điều gì xảy ra xung quanh ngoài việc tôi ngồi yên một chỗ và ngồi yên một chỗ. Sau khi đã ngồi yên một chỗ, đã ngậm chanh cho bớt đi tác dụng của bia rượu, đã vác vai Hưng đi dạo, đã để cả bọn đi tìm, đã ăn xong một tô bánh canh, tôi đẩy Hưng lên xe đi với đứa từng tri kỉ, rồi leo lên xe đứa tri kỉ khác để đến nhà một con bạn tri kỉ khác nữa. Rồi chúng tôi lại uống, mỗi đứa một lon ken. 

Dù sao thì.

Bây giờ đứa tri kỉ kia đã làm được điều mà hắn bận tâm 2 năm trước, là yêu con bạn tri kỉ này. Đáng lẽ tôi phải uống cả một kết Ken mới đáng sự kiện, nhưng tôi đã thôi uống bia từ nửa năm trước. Nếu có một kho Vodka thì tuyệt.

Dù sao thì.

Chúng cũng đã yêu nhau rồi đấy.
Và tôi vẫn đứng lại nhìn tình yêu đến với những đứa bạn của mình, lòng vẫn thấy bình yên và vui. cho những đứa bạn của tôi :)

Yêu đi anh em. 

mà dù sao thì


[quà sinh nhật lần thứ 19th tặng thằng bạn thân nhất quả đất.]


Đối thoại.

Tôi: I'm studying
Nick: oh fuck
Tôi: just come by say fuck you
Niit: fuck off
Tôi: T____T
(continue) I miss u I'm just gonna say so
Nick: We both know that you don't
Nick: now fuck off back to your study 
Tôi: I know that I do and you think that we think I don't
Tôi: fuck you


Hưng luôn càu nhàu về việc tôi và Nick không ngừng sử dụng những cụm từ thiếu lịch sự, ở đây là fuck you, fuck off, fuck whatever, ở nơi công cộng, tức là facebook. Nhưng đấy là cách chúng tôi giao tiếp. Và đối với chúng tôi, những đứa không dùng tiếng Anh như tiếng Việt, đấy chẳng khác gì "thằng khốn," tức là không thiếu lịch sự gì cho cam. Như việc năm lớp 11 Nick ngồi cạnh tôi, một trong những trò tiêu khiển hàng đầu là đứa này sẽ gọi tên đứa kia điên cuồng cho đến khi đứa kia quay lại, và phút đầu tiên chạm mặt nhau, đứa nào gọi đứa kia là "Ngu" trước thì sẽ hả hê cả buổi. Nếu những chữ "đứa" làm bạn rối tung cả mù lên, thì chỉ cần biết đơn giản là tôi luôn thắng và Nick luôn bị gọi là "Ngu." 

Anyway.

Năm Nick lớp 10, tức là năm đầu tiên chúng tôi biết nhau, hắn luôn được các chị lớp trên, thực ra là trên đến 2 lớp, vây quanh. Bạn cứ hình dung đến cảnh một chú cún con lông trắng mềm mượt vô tình đi lạc và được một tỉ các chị gái chạy đến vuốt ve, khen lấy khen để, thì sẽ 90% hình dung ra được Nick lớp 10. Nick trông hiền lành, mặt non hệt cậu trai chưa dậy thì, cả ca hát hay và đặc biệt luôn thích hát nhạc trẻ thời nay - như Công Chúa Bong Bóng chẳng hạn. 

Còn tôi ít khi nào được lòng tụi con trai, càng không được lòng Nick, vì tôi nói nhiều, và vì tôi nhiều chuyện. Nhưng ai mà quan tâm cơ chứ? Ý tôi là suốt năm lớp 10 chúng tôi chả là gì của nhau. 

Anyway.

Có lẽ khi bạn bắt đầu có một mơ ước, một mục tiêu, điều quan trọng (và đáng quý) là có một ai đó ủng hộ và theo dõi trong từng bước chân bạn. Và tôi không chắc chắn, nhưng đó dừng như là cách tôi bắt đầu trở thành một phần trong cuộc sống của Nick, cũng như việc Nick bắt đầu là một phần trong cuộc sống của tôi. 

Lớp 11, Nick bắt đầu cùng vài thằng bạn trong lớp và lớp hàng xóm chung vách tường thành lập ban nhạc để thỏa lòng hò hét, hoặc … gào thét. Và tôi là đứa nói nhiều, và nhiều chuyện. 

Sau một thời gian, mà nếu đây là một cuốn sách thì các bạn sẽ lật sang tầm 5 trang giấy trắng vì tôi không nhớ lắm bằng cách nào việc đó bắt đầu, dù sao thì sau 5 trang giấy tôi đã trở thành "bầu sô" của ban nhạc. Nhưng tôi không chạy đi chạy lại sắp xếp thời gian diễn hoặc ra mắt fans hoặc kí tặng ảnh cho fans hoặc hàng tỉ thứ như thế, vì chúng tôi không có thứ gì như thế. Dù sao thì, việc chính của tôi là ở đó khi cả nhóm ở đó, lắng nghe khi cả nhóm luyện tập, ngồi trên dãy ghế khán giả khi cả nhóm duyệt trước hôm diễn, đứng dưới hàng người - tay giơ lên cao với biểu tượng của Rock - và hét tên của nhóm. Và việc hơi chính là giữ mọi người gắn liền với nhau như gia đình, tâm sự với từng cá nhân khi có tranh cãi và giải quyết tranh cải. Tôi gọi đấy là việc hơi chính vì tôi không thực sự làm tốt những điều ấy.

Dù sao thì.

Mặc cho cả thế giới đang đồn ầm ĩ rằng tôi chỉ "Cuốn Theo Chiều Gió" và "Gió thổi phương nào cây ngã hướng ấy," suốt cả năm tôi đã sống với nhóm như gia đình. Đấy không chỉ là đam mê của 5 đứa con trai muốn được một lần đứng trên sân khấu chơi những giai điệu mà mỗi nhạc cụ đã trở thành một phần của cuộc đời, hoặc một lần được ánh sáng đèn pha làm mờ nhòa đi đôi mắt, để được chìm thẳng tuột vào thế giới riêng của chúng nó, điên loại dập theo tiếng nhạc, mà là đam mê của một tôi được đứng dưới sân khấu ngước nhìn lên những con người đã làm nên một phần của tuổi trẻ, với cánh tay giơ cao biểu tượng Rock, với mái tóc xõa ngang vai, được một lần quên đi chính mình. 
Và nếu bạn đã từng đứng trong không khí ấy, tay trong tay, vai khoác vai những con người cho dù là xa lạ nhưng giây phút đó vẫn cùng chung hướng nhìn, cùng chung lý tưởng, bạn sẽ hiểu tôi đang nói gì.

Dù sao thì.

Nick trở thành một phần của đời tôi. 
Một phần rắc rối.


Hắn không bao giờ công nhận việc tôi làm là rất sáng suốt, hoặc thông minh, hoặc điều tôi nói là buồn cười. Hắn không bao giờ ngừng gọi tôi  là "Ngu" hoặc "Con lợn," điều không có gì lấy làm hay ho, ngoại trừ việc tôi cũng gọi hắn là "Ngu." Hắn luôn sẵn sàng mở miệng ra thì sẽ làm tôi cười nắc nẻo đến nỗi ruột tôi đau khôn xiết. Hắn luôn xoa đầu tôi, véo má tôi, và thỉnh thoảng cù cù ngay dưới cằm như thể tôi là con cún con. 
Hắn luôn đèo tôi trên cái yên sau xe đạp và nhất quyết bắt tôi phải ngồi im một chỗ lúc tôi nằng nặc đòi trèo xuống để hắn đạp lên nốt cái cầu bắc ngang sông Hàn. 
Hắn đèo tôi trên yên sau, áo mưa bay phập phùng bên tai, nước mưa phả vào mặt hắn và nước mưa rơi dài trên má tôi. Rồi hắn hát tôi nghe bản ưa thích của mọi thời đại:

"If you fall, I'll catch
If you love, I'll love
and so it goes, my dear
don't be scared
you'll be safe 
this I swear,
if you're gonna love me."

Tôi không biết nếu hắn biết, nhưng tôi ngả đầu vào lưng hắn, nghe tiếng mưa rơi tóc tách bên tai trái, và tiếng hắn hát bên tai phải - tiếng hát lúc nghe từ lưng thay vì ngang không khí rồi vào tai. Nếu bạn hiểu tôi đang nói gì. 

Nick hát suốt ngày. Tôi đảm bảo hắn phải hát từ lúc vừa bước chân xuống khỏi giường đến lúc đi đánh răng, cho đến lúc hắn đạp xe sang trường và tất nhiên lúc ở trong lớp. Cứ thế cho đến lúc về nhà, đến đêm, và đến sáng hôm sau lại lặp lại những điều ở trên. 

Nick mượn vai tôi, xin phép đàng hoàng, rồi ngả đầu hắn lên mà quên mất bao giờ phải trả. Rồi hắn hát. Hắn hát bài gì bây giờ tôi quên mất, nhưng giọng hắn luôn ấm và lành, điệu làm tôi bình yên thấy lạ. 



Tôi đi Mỹ. 


*Lật sang trang*


Nửa năm sau.

Nick trong tôi là những bản nhạc, những tông giọng, và Nick trong tôi bây giờ còn là những ly rượu, những dĩa lòng xào nghệ nhai mãi không biết bao giờ mới mềm. 


Chúng tôi luôn có những câu truyện không biết bắt đầu từ đâu nếu phải kể và không biết dừng ở đâu một khi đã kể. Và những câu chuyện quấn lấy nhau, lấy chúng tôi, lấy những người bạn và những người chúng tôi yêu mến, quấn thành một cục rối đùng như cuộn len bị mèo vọc. Rồi chúng tôi bắt đầu thu dọn những múi len rơi rãi, nhưng không biết đầu mút ở đâu. 


Chúng tôi ngồi giữa đám đông, sáu đứa hết thảy năm đang ôm lấy mỗi một cuộn len rối tung của riêng mình. Rồi tôi say khất, ngả lên vai Nick. Và tôi khóc, khóc lấy khóc để, khóc vì không tìm được đầu mút của cuộn len của tôi. 

...

Ít năm sau.

Đối thoại.

Tôi: I'm studying
Nick: oh fuck
Tôi: just come by say fuck you
Niit: fuck off
Tôi: T____T
(continue) I miss u I'm just gonna say so
Nick: We both know that you don't
Nick: now fuck off back to your study 
Tôi: I know that I do and you think that we think I don't
Tôi: fuck you



*

Tôi chưa bao giờ tự hỏi tại sao Nick có thể là người yêu của tôi, như vài chục đứa trong trường vẫn tưởng, cũng như tôi chưa bao giờ tự hỏi tại sao lại không. Chúng tôi từng ngủ cùng nhau (khi cả lớp đi cắm trại,) chúng tôi từng ăn cùng nhau (khi cả lớp ăn trưa chung mỗi hôm học bồi dưỡng,) chúng tôi cười cùng nhau (hiển nhiên, mỗi lúc Nick mở miệng), và chúng tôi khóc cùng nhau (mặc dù hai đứa không khóc cùng lúc.) Chúng tôi làm những điều mà tôi không làm với cả người tôi thích. Chúng tôi đèo nhau trên xe đạp, ngủ quên trên sân thượng, xoa đầu nhau và hát cho nhau nghe, mặc dù tôi hát dở tệ.

Nick từng nói lúc tôi vừa trở về từ Mỹ, hắn thích lúc tôi đeo earphones và hát theo điệu nhạc, vì giọng tôi dở tệ hệt như trước. Và điều đó làm hắn yên tâm rằng tôi vẫn là tôi. Hoặc lần thứ hai tôi trở về, Nick nói hắn những tưởng tôi xinh hơn, như trong ảnh, nhưng thực ra tôi vẫn là "con lợn ngu xấu xí." 


Nhưng tôi đoán đấy là cách chúng tôi là một phần của nhau. 

Dù sao thì.


Đôi khi chúng ta không nhất thiết phải có người yêu mới được làm những điều điên loạn nhất quả đất. 


Mà dù sao thì.

Tôi cảm thấy vui vì chúng tôi không yêu nhau, vì như thế tôi sẽ có thể ở bên cạnh Nick cả đời và Nick cũng sẽ ở bên cạnh tôi cả đời. Có lẽ thế.

những mùa đông đi qua



Những mùa đông đi qua

- Tặng anh.


*
Linh ngồi tém vào góc phòng, phía cạnh cửa sổ, nhìn xuống phố xá tấp nập xe cộ ở dưới. Cuối cùng thì nó cũng đã ngồi đây, giữa lòng Hà Nội của anh và nhấp nháp ly cafe nâu. Ước mong giản dị của hai đứa cách đây vài chục tiếng đồng hồ đã trở thành hiện thực một nửa khi anh không ở đây. Bốn ngày - Bốn ngày với cái nắng của mùa hè, nó đã sống hết phần anh ở Hà Nội, đã chạy xe rong ruổi trên những con đường, ghé vào những quán ăn, những góc phố, Hồ Tây, phố cổ - những nơi anh thường kể với giọng điệu tự hào xen lẫn nhớ nhung.


Một tuần sau.

Ngồi giữa một quán cafe Đà Nẵng, tiếng cậu trai hát bản Riêng Một Góc Trời lại một lần nữa mang những kỉ niệm về anh về với Linh, nhớ những buổi sáng chiều hai đứa ở Peet's tán dóc về cuộc đời, về quá khứ và tương lai, về Linh, về anh, và về những người bạn của cả hai. 

Đà Nẵng những ngày hè gay gắt khiến một đứa vừa trở về từ Mỹ như Linh phải bực dọc. Thế nên Linh chỉ buồn ra khỏi nhà khi trời đã dịu nắng, khi những tán mây trắng trôi ngang che lấp đi mặt trời đỏ lọn ở phía sau, khi mỗi cơn gió đi qua là cơ thể lại run lên cái cảm giác mát lạnh giữa mùa hè. Đà Nẵng của Linh khác hẳn với Hà Nội của anh - trầm lặng, dịu dàng như thiếu nữ tuổi mười tám. Con người thường giống với nơi họ sinh ra và lớn lên, trong một số mặt nào đó. Anh giông hệt Hà Nội - ồn ào và nhộn nhịp như trai tráng tuổi hai mươi, như anh luôn sôi nổi, hào hứng mỗi ngày; cổ kính và trầm như anh mỗi lúc ngồi lại, mỗi lúc đọc xong một cuốn sách, hoặc mỗi lúc bắt gặp một câu nói khiến anh phải suy nghĩ.

Tháng Ba.

 "Càfe không? My treat." - Linh lướt đọc tin nhắn vừa đến đúng 3 giây sau khi đặt chân vào phòng lab rồi xoay ngược lại, đi thẳng về phía cánh cửa nối ra cầu thang bên hông trường, tay nhấn reply "Kay. 3' nữa. Chỗ cũ nhé." 


- Em uống gì? - Anh hỏi Linh, tay lấy ra chiếc ví caro đặt ở Louis Vuiton. 
- Như cũ thôi, Ice Coffee with extra hazelnut. Like real extra. room for cream.- Linh trả lời rồi đi lấy chỗ yêu thích quen thuộc của hai đứa - dãy bar ngay cạnh cửa sổ nhìn ra Broadway. 

Ít phút sau anh quay lại với hai cốc cafe trên tay - một cho Linh, một cho anh - Hot White Chocolate Mocha with whip cream.

- Sao lại uống đá? Em đang bị viêm họng mà. - Anh đặt cốc cafe ở phía Linh.
- Uống nóng chán lắm. Có bao giờ em uống nóng đâu. - Linh lờ đi.
- Thời tiết lại mưa thế này, bảo sao em không đau cả hai tuần liền chưa khỏi. - Anh càu nhàu.

Linh cười. 
Linh ít khi nào bị bệnh từ lúc sang Mỹ, nhưng đã đau ốm thì liên tù tì ba tuần liền mới dứt. Linh đặt tay lên bàn rồi ngả đầu lên tay, xoay về phía anh.

- Sao thế? Có chuyện gì mà cả hôm nay em không thấy anh ở trường?

- Bố anh vừa gọi sáng nay. - Anh đáp, nhấp một ngụm cafe, rồi nhìn thẳng ra phố.

Linh ngồi thẳng dậy một cách chậm chạp, cũng xoay người ra phía Broadway. Đấy là tất cả những gì anh trả lời cho câu hỏi của Linh. Anh không nói gì thêm. Linh cũng không hỏi gì thêm. Dường như khoảng thời gian từ lúc quen biết nhau đến bây giờ khiến cả hai đều biết lúc nào cần nói và lúc nào không. 
Cứ thế, năm phút rồi mười phút trôi qua. Linh không nhìn về phía anh, nói:

- Lại vụ cũ ah?

- Bố mẹ của Thư chia tay rồi. - Anh đáp, mắt vẫn nhìn ra Broadway, nhìn ra dòng người đang  bước vội vàng với những nét mặt giấu dưới chiếc mũ áo hoodie.

- Ý cụ là thế nào? 

- Ông muốn anh về làm đám cưới Tết này. 

Giọng anh điềm đạm và chậm rãi như hệt cả thế giới này chưa bao giờ lay chuyển được anh. Anh không hét, anh không nâng giọng, anh không nhấn, anh chỉ vậy - từng câu chữ rơi rớt một cách đều đặn như một bản nhạc lành, đôi khi làm người khác thấy chán, nhưng đôi khi mang lại cảm giác bình yên - khi ta thực sự cần một sự từ tốn.

- Thế có định về không? Về cưới đi cho cụ nhờ rồi sang lại. Gia đình hạnh phúc. - Giọng Linh lãnh đạm, như cả đời nó cũng chưa bao giờ thay đổi.
- … Tầm đấy cũng là giỗ của anh trai anh.

Lại một sự im lặng bao trùm lấy cái không khí vốn đã ảm đạm của Peet's. Tiếng Chris hát trong "Fix You" của Coldplay chậm rãi vang lên trong quán. 

"When you try your best but you don't succeed
When you get what you want but not what you need
When you feel so tired but you can't sleep
Stuck in reverse
Lights will guide you home
And ignite your bones
And I will try to fix you"

Linh quên bẵng. Đã gần một năm từ lúc cái tin dữ kia đến tai nó, khi anh đang nằm điều trị trong bệnh viện ở  sau một cơn shock lớn. Người ta nói anh còn bất tỉnh một thời gian và phải cách li để được tĩnh tâm. Linh không cách nào liên lạc được với anh, và ngay cả thư kí của bố anh cũng được lệnh không nhận bất cứ cuộc gọi nào. Cứ thế, cả tháng Linh mất liên lạc với anh cho đến khi anh sang lại Mỹ, Linh mới biết anh trai của anh vừa qua đời dịp Tết vừa rồi.

- Anh định về Hồng Kông. - anh nói tiếp trong lúc Linh mơ hồ nhớ lại khoảng thời gian kinh khủng ấy…
- Về Hồng Kông làm gì? Về Hồng Kông rồi ông sang dắt đầu về thì cũng như không. Ở đây đi, Tết này em cũng không về. - Linh đáp.

Anh im lặng, không nói gì thêm, chỉ lại nhìn về Broadway. Linh biết nếu anh về thể nào cũng sẽ bị giữ lại bằng cách này hay cách khác, thậm chí cả việc làm thế nào anh trở lại Mỹ tháng ba rồi Linh cũng không tưởng tượng ra được. Nếu anh không về thì giỗ anh trai sẽ thế nào? Nếu anh về và lại bị cách ly sẽ ra sao? 

*

Đôi lúc Linh đặt ra hàng tỉ câu hỏi trong đầu - Anh là gì với Linh? Linh và gì trong anh? Cả hai là gì của nhau? Những buổi cafe, những lần đi dạo, những khoảng thời gian Linh ở bên anh và nhóm bạn của cả hai gần như 12/7, những lúc tỉnh táo và cả những lúc men rượu làm cả bọn lâng lâng như bay. Là gì đối với anh? Là gì đối với Linh? Những điều anh không kể với ai, những điều Linh không bao giờ nói, là gì? 

*

Tháng Tư.

*

Tháng Năm.


Tháng Sáu.

Linh mở cửa ra ngoài lan can, đặt chai Heniken lên bàn. Nó quấn tấm chăn mỏng quanh người rồi ngồi lọt tỏm vào chiếc ghế đan tre, co chân lên rồi vòng tay quanh đầu gối. Những làn khói mỏng bay phản phất mỗi lần nó cố gắng hít một hơi sâu nhưng thất bại, rồi phải thở hắt ra. Hôm nay là tiệc chia tay Linh sau hôm nó vừa graduate xong, mai sẽ lên đường về Việt Nam. Khi trở lại, Linh sẽ không về Seattle mà bay thẳng sang Manhattan.

Tiếng cửa lại rọt rẹt kêu. Anh bước ra, môi ngậm điếu thuốc còn mới, tay phải lục lọi trong túi tìm bật lửa, tay trái cầm chai Corola đang sủi bọt. Anh đặt chai bia lên bàn, châm điếu thuốc rồi ngồi xuống cạnh Linh. 

- Em đang khóc đấy ah? 

- Không. Khóc gì. Khói thuốc của anh bay vào mắt em thì có.

- Nãy giờ anh mới thở ra đúng một hơi và gió thổi hết sang bên trái, em ngồi hẳn bên phải cơ mà. - Anh đáp, tiếng cười trêu chọc lẫn trong câu nói.

- Mà anh ra đây làm gì? Sao bảo có đứa uống say rồi làm phiền người khác. Sắp không phải gặp đứa làu nhàu đấy rồi, thích quá phải không? - Linh nói, bằng cái giọng hẳn đã tipsy 90% gần đến lúc té ngửa ra sau gần chục chai Ken. Chỉ lúc gần say Linh mới đủ sự thiếu tỉnh táo để nói những điều nó không bao giờ nói.

- Không có Linh nữa chắc anh chả đi cafe. Mà anh đùa thôi em để bụng làm gì, em thì lúc nào chả làm phiền người khác. 

Câu nói vừa đánh vừa xoa làm Linh bực dọc, uống hẳn một hơi bia rồi nhắm nghiền mắt, ngả đầu lên thành ghế. 
Mùa lạnh vẫn đây, ôm trùm lấy tất cả. Mấy hạt nước li ti bám quanh vỏ bọc chai Ken. Làn gió nhẹ thoảng qua cũng đủ khiến Linh phải run lên, co người vào hẳn trong tấm chăn. Anh im lặng, không nói gì. Qua khe hở nhỏ xíu của mắt Linh, anh chống tay lên đầu gối, rít lấy hơi thuốc rồi từ từ để những làn khói mỏng trôi lơ lửng giữa không gian. 

- Mọi người ai cũng sẽ nhớ Linh lắm. 

Anh nói, rồi trả lại không khí yên tĩnh cho cái lan can. Linh mở mắt nhìn anh, nhìn khói thuốc bay mơ màng giữa màn đêm le lói chút ánh sáng nhả ra từ phòng. Đôi mắt anh buồn rười rượi mà chưa bao giờ đánh mất niềm tin vào cuộc sống. Dáng anh ngồi để tay lên gối dần nhòa đi trong đôi mắt đẫm nước của Linh.

*

Trở lại Tháng Ba

3h sáng. Linh vừa tỉnh dậy từ cơn say sau vài chai Ken và vài cốc rượu, chợt thấy anh nằm dài dưới sàn nhà vọc máy tính. Linh lật đật ngồi dậy, đầu vẫn lâng lâng, ngả về hướng anh. Màn hình chạy bộ phim hài "Thượng đế cũng phải cười." Sau một lúc cười ngặt ngẽo, Linh ở trên sofa và anh vẫn đang ở dưới đất, Linh thả bàn tay lơ lửng, chạm vào tay anh. Anh không ngước nhìn lên, mắt vẫn dán vào máy tính, nắm lấy tay Linh.

Lúc sau...

- Tay Linh thế này là chơi gì cũng được đấy. - Anh cầm tay Linh, nói, sau khi hai đứa đã chuyển địa bàn lên ngồi sofa xem phim. Đầu Linh đang đặt trên tay anh. Tấm chăn mỏng phủ lên hai đứa ngăn những làn gió lạnh của tháng Ba Seattle. Rồi anh hôn nhẹ lên tóc Linh.

3:44 AM

- Anh ngủ trên sofa đi, Linh ngủ ở dưới được rồi. - Linh bảo, rồi nhất quyết đẩy anh lên sofa. Tay anh vẫn đan trong tay Linh, nằm gọn ghẽ ở ngay cằm anh. Ánh mắt anh bắt đầu rũ xuống, rồi nhắm nghiền. Ánh mắt buồn biến mất, chỉ còn lại nét bình yên thanh thản..


*

Hai ngày trước khi ra sân bay.


Điện thoại Linh chạy bản Spring Day của Yiruma, báo tin nhắn đến.

"Linh về chắc anh không đi cafe nữa… cuối năm cũng về lấy vợ rồi." Anh.

Linh chạy thẳng vào phòng vệ sinh, trong cảnh bốn đứa bạn đang mắt chữ A miệng chữ O không hiểu chuyện gì xảy ra. Linh xả vòi hoa sen để tiếng nước lấp đi tiếng khóc nấc. Seattle vẫn đây mà Linh đã nhớ anh, biết bao giờ lại gặp nhau, "uống trà nói chuyện" như anh từng nói. Cái cảnh bình yên giữa dòng đời xô bồ đôi khi đốt cháy con người, vì "biết bao giờ."


*

Anh và Linh là gì? là gì? là bạn bè bình thường thì không phải, mà là người yêu thì càng không phải. Anh và Linh là những người đứng giữa cái giới hạn của tình bạn và tình yêu, để khi người này cần thì người kia luôn ở đó, không ai có thời gian để mà thấy cô đơn. Đôi khi không nhất thiết phải dán một cái mác nhất định cho những tình cảm không có lời lý giải vì điều ấy sẽ chẳng làm cuộc sống thú vị hơn tí nào. 


người tình Spuknit


1. "thật khó chấp nhận việc Sumire hầu như không có cảm xúc, có lẽ không một chút nào, dành cho tôi với tư cách một người đàn ông. điều này nhiều khi khiến tôi đau đớn như có ai đó cầm dao đâm vào bụng mình. thế nhưng những giờ phút tôi được ở bên cô còn quý giá hơn bất kỳ điều gì. cô giúp tôi quên đi nỗi cô đơn ngấm ngầm trong cuộc sống của tôi. cô mở rộng thế giới của tôi, giúp tôi hít một hơi thở sâu dễ chịu. chỉ Sumire có thể làm được những việc đó cho tôi."

2. 
"có những lúc cậu đúng là điều ngọt ngào nhất. như sự hòa trộn của Giáng Sinh, kỳ nghỉ hè và chú cún mới ra đời vậy."
tôi lúng búng mấy tiếng mơ hồ như vẫn làm như vậy bất cứ khi nào được ai đó khen.
"nhưng có một điều làm tới thấy phiền lòng," cô nói thêm. "rồi đến ngày cậu cưới một cô gái xinh đẹp nào đó và quên hết mọi điều về tớ. còn tớ sẽ không thể gọi điện cho cậu vào nửa đêm mỗi khi tớ muốn nữa. phải thế không?"
"bao giờ cậu cũng có thể gọi vào ban ngày."
"ban ngày thì không ổn. cậu chẳng hiểu gì cả, đúng không?"

3. 
"cuộc sống của tớ sẽ có quy củ hơn nếu ngày nào tớ cũng đi làm, và có lẽ tớ cũng sẽ không đánh thức cậu vào ba rưỡi sáng nữa. đó cũng là một điều hay."
"một điều rất hay," tôi nói. "nhưng thật buồn khi nghĩ đến chuyện cậu sống cách xa tớ đến thế." 
"cậu thực sự cảm thấy thế à?"
"tất nghiên. cậu có muốn tớ moi tim ra cho cậu thấy không?"

4. 
[...]
"hãy thử hình dung Những ca khúc thành công nhất của Bobby Darin mà lại thiéu mất 'Mack the Knife' xem. nếu không có cậu thì cuộc đời tớ cũng thế thôi."
Sumire nheo mắt nhìn tôi. "tớ không chắc mình hiểu phép ẩn dụ của cậu, nhưng có phải cậu muốn nói cậu sẽ thật sự cảm thấy cô đơn?"
"đầu đuôi câu chuyện đúng là như thế đấy," tôi nói.

5.

"chúng tôi chưa bao giờ thoải mái với bất kì phương tiện giao tiếp gì - điện thoại, email, máy tính - trừ phi chúng tôi ở cùng nhau, gặp nhau, và dành thời gian THỰC cho nhau. nhưng tôi muốn học cách thoải mái với phương tiện KHÔNG THỰC. vì đến một ngày, cô ấy và tôi sẽ không thể ngày ngày ăn sáng, uống cà phê chung, hay chỉ tạt qua nhà gặp nhau, gửi dăm ba thứ đồ linh tinh. vì đến một ngày, tôi sẽ ở một thành phố và cô ấy sẽ ở một thành phố khác, một nơi nào đó khác trên trái đất. vì thời gian và khoảng cách là những kẻ thù kinh khủng, có thể cướp đi những gì người ta nghĩ sẽ không thể bị cướp đi. và vì hơn tất thảy thứ gì, tôi không muốn mất cô ấy."

Manhattan Autumn




Tôi gặp anh vào một ngày nắng ấm của đầu mùa thu ở Manhattan, giữa những sự tình cờ mà cuộc đời cứ sắp đặt một cách rải rác trong từng nhịp sống. Tôi gặp anh giữa hàng tỉ con người mà không ai trong chúng tôi có tí chút quen biết, thậm chí có cùng quốc tịch. Anh cao hơn tôi một tí, tóc dài và mềm phủ xuống khuôn mặt - một nét mặt Châu Á với đôi mắt ấm áp đang chìm thẳng vào thế giới riêng khi anh nhét vào tai cặp earphones trắng, mũi cao và môi mỏng. Một khuôn mặt dường như rất thân thuộc nhưng tôi biết mình chưa từng gặp anh trước đây. Anh ngồi giữa sân bay, trên vai mang một bọc guitar màu đen thẫm, hai chân vắt chéo và đầu dựa vào chiếc guitar đang để tựa vào tường. Tôi nhìn anh mê mẩn, nhìn vào nét mặt gần gũi mà lạ hoắc, nhìn vào cách anh nhắm mắt thật chậm và khuôn mặt bắt đầu giống như một đứa trẻ đến giờ đi ngủ, nhìn vào vẻ ngoài hoang dại của anh - chiếc quần short lửng đến ngang đầu gối, chiếc áo pull rộng màu đen với dòng chữ "Don't Look Back Just Rock and Roll," đôi giày Vans hoàn toàn hợp đi cùng bộ quần áo. Hai tay anh nhịp theo dòng nhạc, môi mấp máy lời bài hát. Đôi lúc anh huýt sáo, có lẽ vì quên lời, rồi lại lẩm nhẩm những câu từ thành điệu.

Manhattan. Tháng Chín đang qua đi một cách êm đềm và dịu dàng đôi lúc khiến người ta muốn điên lên. Điên lên trong những ánh nắng sớm ấm áp đang rơi trên khung cửa. Điên lên trong từng cơn gió mát len vào những lọn tóc dài, cuốn chúng bay lên một cách vô trật tự. Điên lên trong buổi xế chiều mang những tia nắng cất cả vào phía sau đám mây, rồi trước lúc biến mất hẳn, những hạt nắng tỏa sáng lần cuối, khiến mấy đám mây xa xa phía đường chân trời rực lên lỗng lẫy như những viên kim cương. Manhattan chìm vào giấc ngủ ngọt lành.


Còn tôi vẫn ở đây, ngồi cách anh hai lối đi trong sân bay, đợi những cây kim trên đồng hồ lười biếng nhấc mình chạm vào số 12 và lên máy bay đến Texas, đến với nắng gió của miền Nam nước Mỹ, đến với những cánh đồng rộng thênh thang và đến với một cuộc sống mới mà tôi đã chuẩn bị tinh thần từ hai năm trước.


*

Tiếng nhân viên hãng Alaska vang lên giữa sân bay, thông báo rằng chuyến bay từ Manhattan đến Texas sẽ khởi hành trong nửa tiếng đồng hồ tới, và hành khách đã có thể bắt đầu lên máy bay. Tôi đứng lên, kéo chiếc vali về phía Gate 13 - nơi có vài chục người đã xếp thành một hàng dài trước lối đi dẫn vào máy bay. 

Ít phút sau tôi mới nhận ra tiếng nói nho nhỏ như xì xào ở sau lưng, nhưng đủ lớn để có thể lượm nhặt những cụm từ rơi rớt và gắn chúng lại với nhau - "Is there anybody going to listen to my story all about the girl who came to stay/ she's  kind of girls you want so much that makes you sorry/ still you don't regret a single day…" Girl của The Beatles, tôi nhận ra ngay từ câu đầu tiên. Anh hát bằng chất giọng Châu Á, nhưng với thứ tiếng Anh chuẩn không chỉnh được ở đâu. Một âm giọng khá quen thuộc. Bất chợt trong tôi trào lên một khao khát hỏi anh đến từ đâu, tôi quay lại - "Excuse me. Are you Vietnamese?." Có lẽ anh không biết tôi đang nói gì nhưng rõ ràng tôi đang quay về hướng anh, và môi tôi thì đang mấp máy. Anh rút một bên earphone ra, đáp: "Excuse me?" Tôi lặp lại câu hỏi một cách chậm chạp. Anh cười, lần đầu tiên tôi thấy anh cười, và tất nhiên là lần đầu tiên vì tôi vừa gặp anh chưa đầy hai giờ đồng hồ trước, đáp: "Yea. Are you Vietnamese too?" "Ah yea, I am." - Tôi đáp, mỉm cười.

Lại một sự tình cờ khác của cuộc đời, ngoài việc tôi gặp anh và chúng tôi đi cùng chuyến bay, anh ngồi cạnh tôi - tôi ghế 27A cạnh cửa sổ và anh số 27B. Chúng tôi trò chuyện suốt chuyến bay gần 8 tiếng. Anh chuyển đến Dallas học IT và có thể là một chút Music Production ở LA, nhưng đấy là sau này. Anh sống ở Manhattan gần 3 năm nhưng đã đến lúc thay đổi không khí. Anh chơi guitar, piano, violin, và một chút harmonica vì anh tự học từ sau khi nhận được món quà sinh nhật từ người bạn Nhật. Anh ghiền Arts và tất cả những gì liên quan đến creative field như Graphic Design, vẽ, và một chút ảnh. Chúng tôi nói về tất thảy những gì có thể. Chúng tôi nói về âm nhạc và những ca khúc, hứa khi ổn định sẽ liên lạc và gửi cho nhau nghe; chúng tôi nói về piano và những tên tuổi, về Chopin và Mozart; về photography và tình yêu của tôi với những tấm ảnh; về Hawaii, Alaska băng giá, nước Pháp, London, Amsterdam, Ai Cập, Mông Cổ, Nhật, Châu Phi và những nơi chúng tôi từng đi qua; về cuộc sống ở Việt Nam, hay chỉ đơn giản là những sở thích nhỏ. 8 tiếng đồng hồ trôi qua như cơn gió tháng 9 ở Manhattan - nhanh chóng và khó quên.

*
Máy bay hạ cánh lúc 7h sáng, giờ Dallas. Ánh nắng buổi bình minh chiếu qua ô cửa kính máy bay đánh thức hai con người trẻ tuổi đang thiếp đi, đầu tựa vào nhau. Tôi lúng túng vắt chéo chiếc túi ngang vai, cuối xuống vờ lau kính để tóc mái rơi dài, che đi đôi má đang đỏ ửng. Anh ho lác rác vài ba tiếng rồi đứng lên lấy cây guitar nơi để hành lý, khoác lên vai. Anh giật lấy trên tay tôi chiếc điện thoại vừa được bật lên, bấm gọi vào số của anh - "Số của anh đấy, still Manhattan code. Ổn định xong liên lạc với anh. Em phải mời anh đi ăn tối để bù lại cả mấy tiếng làm vai anh tê điên lên đi được. Đầu em cứng như đá ấy." Rồi anh biến mất vào đám người đang hì hục lấy hành lý để thoát ra khỏi không gian chật chội này. Tôi bấm lại số anh vừa gọi, cho bản thân vài giây để thị giác nhận thức được những con số và để bộ não sắp xếp chúng vào với nhau, rồi nhấn nút "Save Contact" - "Manhattan Autumn."

Dallas. Và ngày chỉ mới bắt đầu.


viết cho những ngày này.
September 29. 2010.
and wake me up when September ends, then I can taste the sweetness of October air in my tongue 

and this actually goes to anh Su :)
thanks for making my days happier

không tên



. as I've always wanted to do this, this goes to you, K.


New Hampshire.

Ngày Giáng Sinh, Dallas tặng tôi vài chục tiếng mưa râm rỉ và những làn gió lạnh buốt vào người. Ngay buổi tiệc đêm đó, tôi ra thẳng sân bay chuẩn bị cho chuyến đi đến New Hampshire lúc 11h. Chuyến bay bị delay sang sáng sớm vì thời tiết xấu, cộng thêm quá cảnh 30' ở New York - một schedule đủ để ai cũng phải thở dài. Một phần vì tôi book vé chưa đầy 3 hôm trước nên vé vừa mắc mà lịch đi đứng cũng chả ra gì. Chỉ vì Eliz, cô bạn Korean American của tôi, đang ở Darthmouth một mình và muốn đón năm mới cùng tôi, chúng tôi quyết định dành khoảng thời gian New Year cùng nhau ở NYC sau khi tôi có mặt ở NH ngay sáng ngày 26 để tôi vẫn có thể đón Christmas cùng gia đình họ hàng ở Dallas. 

NYC. 6 AM

Tôi ngáp một cái rõ to, nước mắt chảy dài xuống má. Tuyết trắng xóa ngoài cửa sổ máy bay như confirm việc tôi hoàn toàn không còn ở Dallas - xứ sở tháng 12 cây mới bắt đầu chuyển màu và rụng lá. Nhìn xung quanh, tôi nhận ra thêm một thực tế nữa, rằng tôi là người thứ hai trong list đếm ngược còn ở trong máy bay. Lật đật đứng lên, tôi mắt nhắm mắt mở với lấy chiếc vali ở ngăn đựng hành lý.

- I got it. - Tiếng vọng từ phía sau lưng tôi, rồi một cậu trai đỡ lấy vali, đặt ngay cạnh chân tôi.

- Oh thanks. - Tôi đáp, bắt đầu kéo lê thứ nặng ịch những hộp kim chi tôi làm cho Kim.

- Are you coming home for New Year? - Cậu bạn kia hỏi, bằng cái chất giọng chắc chắn là Asian American.

- Ah no, I'm coming to New Hampshire to visit my friend.- Tôi đáp - I'm living in Texas.

- Oh, I'm going to school in NH, too. But it's good that vacation has just started. - Bây giờ thì tôi thêm chắc chắn cậu ấy là Korean. Có vẻ việc xem quá nhiều phim thừa sức gíup tôi phân biệt dân Châu Á, mặc dù những đứa bạn Mỹ của tôi vẫn khăn khăn rằng tất cả đều giống nhau (và vì một số lý do nào đó mà chúng nó luôn hỏi bất cứ người Châu Á nào là "Are you Chinese?" khiến tôi nhiều lần muốn nổ tung.)

Một cuộc đối thoại xã giao, rồi chúng tôi chúc nhau một mùa holiday vui vẻ. Cậu trai biến mất vào dòng người…
.

Các TV đặt khắp nơi ở NYC Airport thông báo những chuyến bay bị hoãn, 90% đều bị hoãn ít nhất vài tiếng đồng hồ. Bão tuyết ở phía East có vẻ không thể nào tệ hơn. Nhìn lớp tuyết dày từng inch ở bên ngoài, tôi thở dài, không biết bao giờ mới đến được NH. Eliz bảo ở NH cũng đang bão tuyết. Xem ra, chúng tôi phải sẵn sàng cho hai tuần lễ trắng xóa. 

D’automne Coffee. Một tuần 3 ngày 12 tiếng đồng hồ sau.

- Hey Kaii, I have someone to introduce to you - Eliz vẫy tôi đến ngồi cạnh cô nàng - We met when I was still in Seattle. She's spending vacation here with me. Sweet! 

Tôi đặt chiếc camera lên bàn, ngồi xuống cạnh Eliz rồi xoay sang nhìn cậu bạn mà tối qua cô nàng bảo sẽ hang out với chúng tôi hôm nay. Vừa lúc phát hiện ra ánh mắt mở rõ to của bạn Eliz, chân mày tôi cũng nhích lên độ vài cm.

- Oh you! - Cậu trai hét lên. Thực ra, chỉ là nhích tông giọng lên khoảng từ Đô lên La. 
- Oh hey! What is it? - Tôi bật cười.
- You guys actually know each other? - Eliz chắc chắn cũng nằm trong đội hình mắt chữ A miệng chữ O, hỏi.
- We accidentally met at the airport in NYC before. - Hai chúng tôi đồng thanh trả lời, rồi lại cùng cười phá lên.
- I can't believe this. Is that because the Earth is too small or fate or whatever? - Eliz lắc đầu như không thể tin được kế hoạch giới thiệu hai người bạn đáng-nhẽ-phải không quen biết của Eliz bị đỗ vỡ không thương tiếc.
- I haven't know your name though. - Tôi cười, vỗ vai Eliz rồi xoay sang hỏi "cậu trai airport".
- Call me Kaii. You might miss the last "i" but it doesn't matter.
- Cool, I'm Linh. - Tôi đáp, rồi order một cốc ice latte with hazelnut, chính xác 3 shots.
- Are you getting cold drink? It's freezing! - Cả Eliz và Kaii nhìn tôi ngạc nhiên, như thể "cô nàng này có vấn đề."
Tôi cười, đáp:
- Yea, I'm not that into hot stuff much.
- By the way, - Kaii nói, sau khi hút lấy một hơi nước cam rõ đầy lồng ngực - Your name reminds me of one girl I know, I remember her name is Linh, too. I know you'll ask how come, so .. she once sent me a photo taken by her that was inspired by my song on youtube. Does that make sense? Pretty cool pic, I apparently love the gummy bears. - Kaii không quên cộng thêm nụ cười tit cả mắt như con nit được kẹo, đặc biệt là gummy bear.
- Oh you play music? - Tôi hỏi, đón lấy cốc cafe từ người bồi bàn.
- He is extremely popular on youtube. - Eliz đón đầu, như thể chờ chực giây phút quảng bá giúp thằng bạn.
- I play guitar and keyboard. - Kaii cười, đáp - and don't make a puss, Eliz. I'm just anybody. 
- Just anybody with who knows how many thousands views on youtube, hah? - Eliz mỉa mai.
- I play guitar, too. Let's get together sometime. - Tôi nói hứng khởi. Những người chơi nhạc, đặc biệt là guitar và piano, luôn khiến tôi vừa phấn khích, vừa tò mò.

Kế hoạch hai tuần ở NH của tôi bị dời thành gần một tháng, một phần vì lịch bay còn đang bị rối loạn do thời tiết, một phần vì NH vẫn chìm trong biển màu trắng xóa, lịch học của Eliz, và bây giờ có thêm Kaii, đều bị dời lại. Rất may trường đại học của tôi bắt đầu mùa Spring khá trễ, thế là mọi thứ dường như đều tạo điều kiện tốt cho tôi ở lại.

Cả hai cùng sống trong một building gần trường nên Kaii thường xuống phòng Eliz ăn trưa và cả bữa tôi với chúng tôi. Chúng tôi giải quyết gần một nửa lượng kim chi tôi mang từ Dallas sang. Eliz siết tôi thật chặt, rú lên sung sướng:

- Yummyyyy! Now you can fool anybody that you're Korean!

.

Ngược lại, chúng tôi thường lên phòng Kaii để quậy phá. Kaii sở hữu lượng dụng cụ phục vụ cho việc thu âm đầy đủ không chê vào đâu được. Chúng tôi thường record videos cùng nhau, Kaii guitar, tôi keyboard, Eliz hát chính; hoặc, tôi giành quyền guitar, Kaii và Eliz song ca. Một trong những thành quả là tôi đã hát thành công bản Nobody của The Wonder Girls. Chúng tôi đánh bài, xem IRIS, ăn bimbimbap và bánh tráng cuốn thịt heo, trò chuyện, thậm chí nhờ vài người bạn lớn tuổi mua hộ beer, nhét đầy tủ lạnh phòng Kaii, rồi đến đêm, kéo nhau ra hành lang quấn chăn quanh người như ba con gấu khổng lồ, vừa tám vừa cụng ly liên tù tì. Tình trạng sáng hôm sau luôn kiểu - Tôi và Eliz mỗi đứa một đầu couch, Kaii nằm chỗ này chỗ kia trên sàn nhà. 

Đôi lúc tôi thức dậy lúc nửa đêm, phát hiện ra tôi đang nằm trên cánh tay Kaii, mặt xoay vào hướng người cậu ấy, như thể trên phim vẫn hay chiếu. (Đấy là tại vì tôi không biết phải so sánh như thế nào) Kaii cao hơn tôi cả một cái đầu, khiến đỉnh đầu tôi vừa vặn chạm vào cằm Kaii. Tim tôi đập thình thịch, vì một lý do gì đấy, rồi tôi hít một hơi, cười mỉm tìm lại giấc ngủ.

Căn hộ của Eliz bắt đầu bị giăng kín mít bằng những tấm hình polaroid của ba chúng tôi. Kaii có một hộc tủ đầy film polaroid mà không có máy, còn tôi thì có máy mà không bao giờ đủ tiền mua film. Chúng tôi chụp, hết góc này đến góc khác, cứ một tấm chạy ra lại vứt tung lên quanh nhà. Rồi đến cuối nằm lăn lóc trên sàn cùng nhau xem ảnh, rồi thì lại cùng nhau cười phá lên. 

Tôi kể Kaii nghe những chuyện tôi đã từng kể cho Eliz (Vì trong lúc tipsy nửa tỉnh nửa mê, Eliz hỏi tôi linh tinh gì đấy về bạn trai cũ của tôi) - những chuyện tình cảm không bao giờ quá nửa năm, hoặc đối phương không thật lòng hoặc thế giới đầy những lựa chọn và một trong những lựa chọn đấy là ex broke up với tôi. vân vân và vân vân. Kaii nốc lấy hơn nửa chai Ken, đặt rầm xuống sàn, rồi im lặng. Hôm sau chúng tôi lại cùng nhau nằm giăng trên sàn nhà, Kaii kể tôi nghe chuyện cậu ấy chia tay với ex vì đối phương giữ những bí mật gì đấy, đại khái không thành thật hoặc như nào đấy. Lúc ấy tôi đã qua tipsy, đầu óc nửa ở tầng mây thứ 9, nửa đang bay bổng trong phòng. Tôi chỉ nhớ một câu Kaii nói: "I don't know if I still believe in love anymore."

New Hampshire trắng xóa. Tuyết cứ rơi từ sáng sớm đến đêm khuya không dứt. Thỉnh thoảng chúng tôi chịu khó vác lên người vài ba lớp áo, hơn 2 lớp quần jeans và đôi boots rồi mò ra ngoài mua đồ ăn; thỉnh thoảng, có khi là cả tuần, chúng tôi chỉ ở trong nhà, bày biện đủ trò phá phách. Đại lộ số 15 ngày nào cũng có xe cào tuyết đi ngang dọc. 

.

- Linh, how is Kaii? - Eliz kéo tôi ngồi phịch xuống sopha vào một buổi tối, dúi vào tay tôi cốc hot coffee, hỏi.- Cool?
- Are you asking me? - Tôi "giả vờ" mở to mắt, làm bộ tịch không hiểu sự việc.- I guess so.
- What do you mean by you guess so? You think he is or he is not. No guessing.- Eliz càu nhàu, vắt chéo hai chân lên nệm.
- Yea I think he's cool. So? - Tôi nhấp một ngụm coffee rồi đặt cốc xuống bàn.
- Go for it Linh.- Eliz vỗ lên vai tôi, vừa nói vừa kèm thêm nụ cười bonus.
- For what? For Kaii? No way Eliz. - Tôi cười, ngả người ra sau.
- Why not? I can tell that you're interested in him. I'm pretty sure he has the same thought, too.
- I don't know, Eliz. 
- Now what do you mean by you don't know? 

Tôi cầm cốc coffee lên, rồi đi về hướng laptop đang nằm lăn lóc trên giường của Eliz. Tiếng tôi vọng lại:

- It means I don't know.

Ngày cuối.

Chuyến bay từ NH về lại Dallas sẽ khởi hành tầm 8h tối. Chúng tôi hẹn gặp nhau tầm 4 giờ chiều ởD'automne rồi tiễn tôi ra thẳng sân bay. 

- Where is Eliz? Is she supposed to be with you? - Tôi ngồi xuống chỗ ghế trống đối diện Kaii.
- She is busy for a little bit. - Kaii đáp, hỏi kèm liệu tôi có muốn uống gì không.
- Guess I'll have a hot latte instead, without any flavor. - Tôi trả lời Kaii, phần nữa cũng quay sang anh bồi bàn, order.
- Hot Latte?! - Kaii hỏi ngạc nhiên.
- Wanna get warm a bit before leaving. - Tôi cười - So Eliz is not going to see me before I leave? 
- You're already warm, inside out. - Tôi thấy môi Kaii nhích lên nhẹ, giấu vội nụ cười mỉm- And nope, Eliz is gonna be at the airport. 

Tôi gật gật ra dấu rằng tôi vẫn đang nghe Kaii nói, trong khi đầu đặt lên tay rồi nhìn về hướng downtown, về hướng những buildings chìm trong màn sương mờ. Kaii thỉnh thoảng nhìn ra cửa sổ, rồi nhìn tôi, rồi lại nhìn về cốc cafe trên tay. Đôi khi tôi bắt gặp ánh mắt Kaii, chúng tôi cười, rồi nhấp một ngụm cafe. Tôi không nhớ chúng tôi ngồi như thế bao lâu, nhưng chắc chắn không đầy 2 tiếng vì tôi phải ra sân bay. 

Lúc chúng tôi vừa ra đến cửa D'aumtomne, găng tay của tôi móc vào chỗ gài của găng tay Kaii. Trong khi tôi tìm cách gở múi len ra mà không để kéo đuôi theo cả một họ hàng nhà len và lưu lại một lỗ thủng đáng chú ý, Kaii cười, nắm lấy tay tôi rồi cho thẳng vào túi áo khoác, để mặc sợi len đang treo rủng rỉnh giữa hai găng tay, kéo tôi đi về chỗ đậu xe. Tôi bước im lặng, không biết phải nói gì, chỉ lắng nghe Kaii huýt sáo bản"La Vie En Rose."


.

Chúng tôi gặp Eliz ở sân bay sau khi tôi check in hết hành lý. Eliz dúi vào tay tôi một túi quà, để lộ đỉnh đầu cây Hawaii Ukelele. Sau một hồi tôi nhảy lên như điên, tiếng nhân viên máy bay thông báo cho các hành khách đi Dallas vào chuẩn bị boarding. Tôi ôm Eliz thật chặt, rồi nhướn lên hôn vào bên má Kaii. Kaii cười "đáp trả" rồi lấy từ trong túi ra một gói quà, dặn dò tôi bao giờ lên máy bay mới được mở ra. Ba chúng tôi ôm nhau thật chặt lần nữa, rồi tôi vào phòng cách ly, bóng Eliz và Kaii khuất sau khu security.


Mệnh đề "Nếu."


Tôi mở bọc quà của Kaii, sợi dây chuyền treo lơ lửng một nửa, lung linh dưới ánh đèn. Kaii tặng tôi chiếc dây chuyền có đồng hồ quay ngược thời gian mà Hermione dùng trong Harry Potter để có thể đi đến các lớp học trùng giờ nhau. Tất nhiên sợi dây chuyền này không làm được điều ấy. Vừa lúc tôi định vứt hộp quà có-vẻ trống vào thùng rác, một mảnh giấy rơi ra…

"If this magic watch could take us back to couple years ago, when you had never been through those hard time and when I was still very sure about love; if this magic watch could take us back to the time when we hadn't been broken-hearted, we hadn't cried our hearts out, we hadn't been so much unsure like now; we would have been more than just where we are right now. But I believe things happen for a reason, and I'm glad to be where I'm being right now. So let's be friends, let's keep in touch, and who knows what would happen. Kim and I will fly to Dallas to see you sometime soon. Not just until then, make sure you always take good care of yourself.
Kaii."


Bánh xe máy bay bắt đầu lăn, hướng về phía South. Ngoài cửa sổ, tuyết đã ngừng rơi trên bầu trời New Hampshire - lần đầu tiên trong suốt những tháng qua. "and who knows what would happen"...


Feb 1st, 2012
thôi thì mình vẫn chả biết đặt tên truyện là gì.

thành phố mưa


Thành ph mưa

Đà Nng mưa. Mùa gió lnh.

Chy xe trên đường cũng kh nép mình, kéo tà áo khoác. Trên ph, đng nước. Con ôm cht ly b m, xiết- cười tươi. Lun tay vào áo người yêu, m. Ông c già tóc bc phơ, vn đ khe đ đèo bà c trên chiếc 81- tình yêu ln dn theo tháng năm. Người đi b kéo tay nhau, nm cht. My đa nh chơi trò dí bt, lnh mà vn c

Gió lùa. Mùa không có nng, ch cm thy hơi th như ăn kem. Tri se.

Mưa có làm người ta bt bn rn chút nào được đâu. Xe c c tp np như ngày m, áo mưa bay php phùng đến l, ai cũng mp lên thy rõ. Hai anh em đèo nhau trên chiếc Sirius, cười phá khi băng qua vũng nước, như là nim vui ùa v. Mt cô, hai cô, ba cô,… đi th dc sáng sm, bàn đ chuyn !!.

Tà áo dài trng bay, mưa nhòa đôi mt, bn trông như thiên thn. Ph đông. Dng xe, đèn đ. Em bé cp 1, ngây thơ và mng manh- ch tay: “ Áo dài xanh “. Ngày như thêm đp.

Trưa nng lên, gió c mát len qua làn tóc.

Ri chiu đến, Đà Nng li tr mưa. Bch Đng run nhng ht mưa cui thu. Bch Đng ngày càng đp, thành ph ngày càng yêu. Tình yêu cn cu c gin đơn và… c ln.

Ai nói cng Đà Nng không đp, v vn.

Hôm nay thành ph có thêm h, tm gi là H Mơ- vì đp mơ mng quá mà. Tm bit nhng vách tường công viên 29-3, và chào Nguyn Tri Phương. Nhưng, tình nhân ơi, đng đ H Mơ tr thành mt Nguyn Tt Thành th hai- đ cho nó lung linh.

Nh Sen quá. Nh người l quá. Nh Davie. Nh Guitano. Nh Funtea. Nh sang Katinat. Nh các coffee Bar lm quá. Do này nh c Mr.Pizza, nh anh waitor M Đen. Mt chút nh Nu-metal Rock, đnh quay li nhưng chưa có dp.

Ta yêu các coffee Bar quá th, yêu mùa thu- tháng 10 ca ta, và ta yêu mùa đông but quá th. Ngày tháng trôi theo mùa lá rơi, và tình yêu ln lên cùng năm tháng.

những ngày hè yêu dấu.



Khanh về lại với thành phố khi những tia nắng gắt tháng Bảy ôm lấy những nẻo đường, và gió mát vẫn tinh nghịch len vào mái tóc ngắn mỗi lúc chạy xe chầm chậm trên Bạch Đằng. Mặc kệ những tòa nhà cao ngun ngút đang nhú lên khắp nơi, Khanh cười tít mắt ngửi lấy ngửi để cái hơi biển mằn mặn lẫn trong gió. Những bồn bề, bão tố trong bản thân chẳng thể nào gào thét trong Khanh trước cái bình yên của Đà Nẵng. Sau gần hai mươi tiếng đồng hồ bay và chờ đợi ở những trạm dừng, cuối cùng thành phố cũng đền bù cho Khanh bằng những tán cây mát rười rượi ở Trần Phú, những dây đèn dăng trên đầu chạy dài Bạch Đằng lấp lánh vào buổi đêm đẹp đến điên cuồng, bằng cây cầu Thuận Phước rực rỡ mà mấy đứa bạn Khanh hay đùa là Golden Bridge của Đà Nẵng, bằng cây cầu sông Hàn tràn đầy màu sắc, những quán cafe cóc quen thuộc, bằng những con sóng trắng xóa chạy vào bờ hai phút một lần, bằng hàng tỉ thứ khác mà Khanh cảm thấy lâng lâng khi nghĩ đến. 

Khanh cho ga vừa phải, vừa đi dọc cầu Thuận Phước vừa hưởng thụ cái xúc cảm sung sướng đang thét gào, chỉ biết cười toe toét rồi luôn miêng - "Thích quá. Mát quá. Đẹp quá" - cùng với những cái ngân ở cuối cụm từ dài đến tít Sơn Trà. Làng Chài từ từ hiện ra trước mắt Khanh đẹp và bình yên đến nỗi Khanh ngớ người ra như Alice lạc vào Wonderland. Những con đường đá sỏi dẫn vào mấy mái chòi nhỏ ven biển sao gập ghềnh mà thích quá. Đến cả lúc bánh xe lún và xoay điên cuồng trong bãi cát khiến chị Nhựt ngồi sau lưng hét toáng lên, Khanh vẫn chỉ biết cười - cái cảm giác phấn khích Khanh dành riêng cho Đà Nẵng cứ lấp đầy tâm trí. 

Từ đoạn dựng xe đến khi chân chạm nhẹ vào nước biển, Khanh mãi tủm tỉm chạy trên những vỏ sò nằm lăn lóc - những vỏ sò với hình thù có bình thường, có quái dị mà Khanh chưa thấy bao giờ. Tuổi thơ đầy những buổi chiều ngồi bệt trên bãi cát biển cắm cúi xây dựng lâu đài và thích thú chạy lên bờ khoe với mấy đứa em họ cái vỏ sò hay hay mới vô tình vớt được chạy trong tâm trí Khanh như cuộn phim cũ kĩ đến bám bụi.  Mà có đứa trẻ Đà Nẵng nào không lớn lên với ít nhất hàng chục buổi chiều như thế chứ? Khanh cho đây là "luật rừng" của con nít - phải tắm biển ít nhất vài lần, phải xây lâu đài cát ít nhất vài chục lần, và phải run lên sung sướng khi bắt được con cua bé tí teo hoặc lượm được vỏ sò "độc" vài trăm lần. vân vân và vân vân.

Mấy cây cọc thân xù xì cõng cái chòi be bé đứng trên mặt nước. Khanh lăm lăm cái máy ảnh, bước lên mấy bậc thang lên cây cầu mộc dắt ra chòi. Bác chủ nhà cứ mãi mê lọc sò sau buổi giăng lưới no nê, đưa tay lùa cả đám lên nhà - tức là cái chòi bé bé, ngồ ngộ mà Khanh đang đứng trước. Chỉ một cây cầu thang với mấy bậc cỏn con đi thẳng xuống nước cũng có thể làm Khanh điên lên vì phấn khích. Nếu đang mặc quần short thay vì quần Harem kéo đến trên mắt cá chân và một đôi dép lào thay vì đôi giày với hàng tỉ móc mắc, Khanh chắc đã liều mạng theo mấy bậc thang nhảy vèo xuống nước - chỗ mấy con cá bé tí teo bơi lóc nhóc giữa màu xanh ngắt của nước biển. 

Mặt trời sau vài tiếng đứng tít trên đỉnh núi cuối cùng cũng mệt lả, ngả nghiêng về phía mấy đám mây. Khanh loay hoay leo xuống một bậc gỗ khác dẫn ra một sàn gỗ rộng - nơi bốn phía chẳng phải là tường màu xanh dương như phòng của Khanh ở nhà. Sàn gỗ cũng đứng trơ trơ trên mặt nước nhờ mấy cây cọc, nối chung với nhà phía trên. Khoảng cách từ đây đến sàn nhà trên đầu chỉ tầm nửa chiều cao của Khanh, khiến Khanh phải lúi cúi bò vào. Từ phía Tây của mái chòi - Khanh nói phía Tây không phải vì bản thân am hiểu mồn một địa lý mà vì mặt trời đang lả lơi nấp sau mấy mảng mây nói cho Khanh biết - Khanh ngồi thả chân đu đưa như con nít lên năm, nhắm mắt cảm nhận mấy cơn gió nhẹ hều đang lùa ngang tai. Mấy trăm cọc gỗ thâm thấp nối vào nhau chạy dài ra phía biển là phần Khanh thích nhất ở Làng Chài. Ước gì được đi trực thăng nhìn từ trên xuống, chắc Khanh sẽ ngất xỉu vì sung sướng mất. 

.

Làng Chài xa dần sau lưng Khanh rồi biến mất sau cây cầu và trong lòng Khanh, một lời hứa trở lại cũng được xiết chặt bằng cái móc tay vô hình- lời hứa với mấy vỏ sò khô lăn lóc trên cát, lời hứa với mái chòi, lời hứa với mấy cái cọc, lời hứa với những người dân lam lũ đáng mến, và lời hứa với chính Khanh.


Đà Nẵng thương.
Những ngày hè yêu dấu.
24.07

lúc đang bị cảm nắng


i'm sitting here in my room, looking out the window to see the blurry lights falling on those walls. sunset is coming close. and this feeling has just come as sudden as it has never warned me before. i guess i'm missing you more than anything on earth, at least for the moment.
watching you sleep and seeing the peaceful look on your face was a pleasant thing that made my morning sweeter than any other mornings. i was and i am now overwhelmed by the feeling of missing you already, though i haven't been gone anywhere far. i looked at you carefully so this bad brain of mine could have enough time to remember it all - the way your hair stands, the way your eyebrows look like when you talk, the way you laugh, and how your eyes play along with your emotions. everything comes perfectly harmonious in this you of mine.
time now becomes something luxury and fancy and too expensive for me to buy. "never count the days but let the days count." but i can't help noticing it's july already. the farewell is coming close. and i need to know how much time i have left to treasure, how i am supposed to live these 19 days ahead, and how i'm going to make you happy as much as this ability of mine can. 
being with you makes my brain either quite or excited. i don't have to invent any weird unhappy thought, sometimes. or i will end up getting inspired by your ambitious self. everything you've said makes this bad brain start working again to get this self back to the right track. the way you are eventually makes me smile out of craps. bad world floats away leaving me happiness and joy. 

this is the sweetest feeling i have ever felt.
thank you, summer.

lúc nào không nhớ nữa


  • đêm đẹp nhất của khoảng thời gian qua - một khoảng thời gian rất dài..

biết bao nhiêu lần đi tìm mãi nhưng không thấy. biết bao nhiêu lần lục lọi từng file words trong máy vẫn không thấy. chắc chắn có saved nhưng vẫn không thấy. tưởng mãi mãi không được đọc lại nữa rồi.. 

( :

  • 5. cách để bạn quên đi một người là: ngồi bên cạnh anh ấy/ cô ấy và biết rằng bạn sẽ không bao giờ có đuợc người đó.

  • đáng lẽ bài hát đó không nên gợi nhớ về anh nhiều như thế. tất cả là em và anh dựng lên - một sân khấu với những miếng giấy cứng cắt thành hình và được sơn màu một cách giả tạo, em và anh diễn như những nghệ sĩ thật sự. 

  • "không có cái gì của riêng mình ... chỉ là một mớ bắt chước ... vô vị ... nhàm chán ..."

  • em, hoặc là một sự bồng bột trong tuổi trẻ của một ai đó, hoặc là một vật thí nghiệm tình cảm của một ai đó khác. thật buồn cười phải không? ( :

Đọan tôi nhớ Jee.

Tôi không chắc tôi muốn viết cái này, mà thực ra tôi cũng không chắc bạn muốn đọc những gì tôi sắp viết nữa cơ. Thế đấy. Nhưng tôi không thể không viết được, hoặc ấy là điều tôi nghĩ. Đại khái là tôi vẫn phải viết. Vì đấy là cái chết của bạn thân nhất quả đất của tôi cơ mà. Tôi rầu bỏ mẹ khi viết những dòng này. Ôi, tôi xin thề đấy.


.


Tóc Jee không còn kiểu ngắn cũn cỡn như thằng con trai nữa. Jee đã quyết định sẽ nuôi nó dài ra, "cho nữ tính." Đấy Jee nói như thế đấy. Nữ tính. Tôi đến chết mất. Như thể những lời đánh giá về cái sự ăn mặc unisex của người ngoài cuối cùng cũng ăn vào da thịt nó các thứ. Căn bản là Jee vẫn mặc váy đều. Nữ tính. Tôi thật đến chết mất. Nhưng nói chung thế là tóc Jee đã dài quá vai một tí, và nó cứ cong cong. Jee thề là nó tự nhiên. Tức là nàng không hề uốn iếc hay làm gì cả. Nàng thường khởi sự phân bua về chuyện tóc tai mỗi khi ai hỏi nàng đi uốn ở đâu. "Ôi nó là tóc tự nhiên cơ mà. Tớ chả làm gì nó cả." Nàng nói điệu tự hào phết. 


Jee không gầy, ôi thậm chí không mũm mĩm nữa mà là béo ịch ra đấy. Nàng không bị béo phì nhưng nàng bị béo. Nàng không bao giờ than thở ra mặt nhưng nhìn nàng đã biết không gì vui. Con gái. Đàn bà. Ngoại hình. Tôi đến chết được. Jee cá tính. Tôi đang khen nàng đấy. Nàng biết cách ăn mặc có phong cách vì nàng quan niệm đấy là một cách tôn trọng người đối diện. Tức là bất cứ ai nhìn vào nàng. Nàng biết nhiều thứ. Tôi thích nàng phết. Vì nói chuyện với nàng cứ thích thích. 


Jee yêu đời và lúc nào cũng cười. Đấy. Cứ thấy nàng tôi lại vui trong ruột. Tôi thề đấy. Nhưng tôi không yêu nàng. Điều này tôi cũng xin thề.


.


Jee là một đứa vui vẻ và bình thường như thế đấy. Chắc chắn không có lý do gì để nàng phải tự tử cả. Chẳng ai tự tử khi cuộc đời của người ta cứ vui nhộn và đầy màu hồng thế này. Nhưng Jee đã tự tử. Bằng cách nhảy từ tầng 30 của một tòa nhà hôm nàng đi uống cafe một mình. 


Tôi thật không muốn viết gì nữa.


.


Đoạn tôi nghe tin từ nhà Jee. Đáng lẽ điều tôi phải làm đầu tiên là đến ngay bệnh viện. Ngay lập tức. Nhưng tôi đã không. Tôi gập máy điện thoại và ngồi bệt xuống sàn nhà. Tôi thề tôi không nhớ làm sao tôi mò đến được cái máy tính và mở iTunes cho chạy bài "So Far Away." Của Avenged Sevenfold, nếu bạn không biết bài hát tôi đang nói đến. 


"Never feared for anything.
Never shamed but never free.
A laugh that healed the broken heart with all that it could."


Suy nghĩ của tôi thôi theo một trình tự logic các thể loại mà ngày thường nó luôn theo. Ngay cả lúc tôi kể cho bạn nghe điều này. Thế nên hãy tha thứ cho tôi nếu mọi thứ cứ rối tung lên. Bạn thân nhất quả đất của tôi vừa qua đời ấy mà.


"Một nụ cười đã hàn gắn lại một quả tim tan vỡ với tất cả những gì nó có thể." Ôi tôi dịch dở bỏ mẹ. Thật đấy.
Nhưng đoạn tôi bắt đầu nhớ lại những ngày đầu tiên tôi biết Jee. Ôi lẽ ra tôi đang phải ở bệnh viện. 


.


Đoạn một chiều tôi ngồi cả tiếng ở công viên. Tôi vừa bỏ học, chán chường cảnh trường lớp với một mớ thằng không quan tâm gì nhiều hơn bạo lực. Rằng thì là tôi ngày nào cũng bị chúng vác xác vào phòng vệ sinh nam và dầm cho đến khi nào tôi ói ra mớ tiền cho chúng nó. Tôi thề là tôi vô cùng ghét cái trường đấy. Tôi cũng nghĩ như bạn rằng thì là tôi phải đấm trả vào mặt chúng nó vài đấm, vì tôi là nam nhi mà. Nhưng tôi gầy và yếu như sên. Cuối cùng tôi không bao giờ làm được gì. 


Nhưng nói chung là tôi đã ngồi ở đấy khá lâu, mặt bầm dí các thứ. Chẳng ai muốn về nhà trong trạng thái này. Tôi cam đoan nếu bạn là tôi bạn cũng mong được đi đến đêm rồi lẻn về nhà như tên trộm ấy. Tôi ngồi đấy phải 3 tiếng là ít. Đoạn tôi tựa đầu lên tay. Tôi không biết nữa nhưng tôi thấy muốn khóc ầm lên. Tôi không biết tại sao tôi lại muốn khóc và cuối cùng là không khóc được. Nhưng tôi cứ ức. 


Đoạn có ai đi lại gần, rồi ngồi ngay bên cạnh tôi. Nếu bạn là tôi bạn cũng chả buồn nhìn lên. Tôi chắc đấy. Rồi cánh tay trăng trắng để vào tai tôi chiếc earphone nhỏ xíu, đang vang lên tiếng nhạc không nhỏ mấy. 

"Now and then I try to find a place in my mind.
Where you can say, 
You can stay awake forever."

Tôi nhớ hệt những câu đó. Ôi trời tôi cũng không biết vì sao tôi lại nhớ nữa. Chỉ là câu đấy có hơi phần giống tôi, "tìm một chốn trong tâm trí." Đại khái là vậy. Đoạn tôi nhìn lên, cô bé tóc ngắn vừa đưa cái earphone sát vào tai tôi ấy, cô ấy cười mỉm thay lời chào. 


- Tớ ngồi tít bên kia.-- Cô bạn bảo, tay chỉ về cái ghế phía đối diện chỗ tôi.-- Cậu ngồi ít ra cũng 3 tiếng rồi đấy, tớ thấy cậu hơi chán nên sang nói chuyện một tí. Cậu không phiền chứ?-- Cô ấy lại cười mỉm. 


Tôi thực ra không chắc là tôi đang muốn gặp ai, hoặc muốn ai nhìn thấy tôi trong bộ dạng này. Nhưng trong lúc cô đơn nhất, có lẽ ai cũng muốn được ai đó tìm thấy. Tôi cứ lấy đấy làm lý do, rồi đáp.


- Không, tớ không phiền. Tớ đang hơi chán. Bài cậu đang nghe là gì đấy?


- "So Far Away" của Avenged Sevenfold. Tớ cực ghiền nhóm đấy. -- Mắt cô bạn sáng rực lên. Trời ạ. Âm nhạc có thể làm người ta trông như tỏa sáng thế đấy.


- Cậu nghe Rock ah? Cậu là con gái mà. --Tôi thề tôi là một thằng ngu. Tôi không hiểu vì sao lại hỏi nàng như thế, nhưng rồi tôi vẫn hỏi. Bạn thường sẽ thấy làm lạ khi con gái ghiền Rock. Tôi thề đấy.


- Ôi trời, thì có sao. -- Cô bạn chỉ bảo thế rồi khởi sự hát theo điệu nhạc. Duy cô ấy toàn hát sai lời.


Thật buồn cười. Tôi biết thế. Tự dưng tôi thấy nhẹ lòng. Tức là tôi không tức tối gì lũ chó ở trường tôi nữa, tôi cũng không phiền mà nghĩ tới cái trường lắm bạo lực kia nữa. Tôi cứ nghe cô bạn mới quen ở công viên này đang hát khe khẽ bằng một giọng điệu lạc tông, quên lời. Tôi chỉ biết mình chẳng nghĩ cái mẹ gì nữa. 


.


Viết đến đây thì tôi muốn khóc nấc mất. Cảm giác nhớ lại một kỉ niệm không bao giờ xảy ra nữa, và cái người ta từng ở trong kỉ niệm ấy với bạn không còn tồn tại nữa, hơn cả người ấy lại vô cùng quan trọng với bạn nữa. Tôi thề đấy là một cảm giác vô cùng tởm. Đoạn tôi thấy buồn mửa bỏ mẹ.


.


Đoạn Mr.Shadow đã hát đến này:

"Lived the life so endlessly.
Saw beyond what others see.
I tried to heal your broken heart with all that I could."


Tôi đã khóc òa ra. Ý tôi là vào cái đêm Jee mất. 


.


Sau sự kiện ở công viên, tôi và cô bạn kia trở thành bạn. Cô ấy là Jee. Chúng tôi thường gặp nhau ở công viên rồi đi cafe tám chuyện. Tôi thề là tôi thích nói chuyện với Jee. Nàng thú vị bỏ mẹ. Tôi đang khen nàng đấy. Tôi thân với Jee khá nhanh chóng, phần vì tôi ít bạn. Tôi kể cho nàng nghe rất nhiều thứ và tôi cũng thích nghe nàng kể nhiều thứ nữa. Ôi tôi chẳng hiểu đếc gì tình bạn. Có thằng lớn lên với tôi từ nhỏ ấy mà không thân bằng cô nàng tôi vừa mới quen được vài tuần. Thật buồn cười như thành thật là tôi bắt đầu hơi tin vào duyên phận. Ôi tôi đến chết mất.


Hôm đấy chúng tôi cũng lại gặp ở công viên, rồi khởi sự đi đến quán cafe quen thuộc. Nàng bắt đầu kể nhiều thứ, kiểu buồn buồn và hơi u ám. Điệu vừa kể nàng vẫn cố gắng cười.


- Dạo này mày lắm chuyện thiếu vui nhỉ? -- Ôi cái cách nói của tôi nó không ra cái thể thống mẹ gì. Tôi xin thề.
- Ừ. -- Nàng chỉ đáp thế, rồi uống một ngụm trà. -- Mà tao sợ, nếu tao cứ ít vui như này bạn bè tao sẽ đâm chán và bỏ tao sạch mất.
Tôi thề, nàng âm u không thua gì trời sấm sét các thứ.


- Mày mà cứ thế có khi thế thật. -- Đoạn tôi đáp.
- Mày cũng sẽ bỏ tao nếu tao như thế này ah? -- Nàng hỏi. Bỏ mẹ. Nàng bắt đầu hiểu sai vấn đề mất rồi.
- Không. Tao sẽ không bao giờ bỏ mày. Ôi trời ơi mày đừng nghĩ như thế có được không?
- Nhưng mày vừa nói còn gì. Tức là nếu tao cứ như thế này thì TẤT CẢ mọi người sẽ bỏ tao. Mày vừa nói thế còn gì.-- Nàng nhấn mạnh chữ "TẤT CẢ" làm tôi giật mình. Jee ít khi nào như thế này. Ôi tôi nói ít chứ thực ra đây là lần đầu tiên. Tôi cuống bỏ mẹ. Tôi thề đấy.
- Không. Ý tao không phải là thế. Tao sẽ mãi ở cạnh mày. Ôi trời ơi, mày đừng hiểm lầm tao. -- Tôi cuống bỏ mẹ, thật.


Rồi tôi bắt đầu nói chuyện với nàng điệu chậm rãi, cố gắng lý thuyết hóa để câu chuyện giản đơn và có vẻ không mang tính tiêu cực cứt gì. Nàng lắng nghe. Ôi tôi thề là nàng lắng nghe những gì tôi nói mà. Rồi đoạn nàng gật gật cái đầu, ra hiệu nàng hiểu những gì tôi đang nói. Thế rồi nàng cười. Lúc trước khi về, nàng trông sáng sủa hơn một tí.


.


"I tried to heal your broken heart with all that I could." Tôi đã cố che chở lấy Jee mà. Tôi đã cố để không thằng chó đẻ nào có thể làm đau nàng mà. Mặc dù tôi không yêu nàng như là người ta yêu rồi cưới nhau, nhưng tôi đã cố bảo vệ nàng mà. Những lời đấy cứ vang vọng trong đầu tôi đoạn tôi khóc nức nở. Ôi tôi thề là tôi không thể nào dừng mấy giọt nước mắt chó đẻ đấy lại.


.


Từ sau hôm chúng tôi nói chuyện trên ở quán cafe, Jee trở lại vui vẻ và hưng phấn như bình thường. Không. Phải nói là hưng phấn hơn nữa. Nàng cười suốt. Điệu chuyện gì cũng làm nàng cười. Tôi thề là như thế vì tôi đã kiểm tra việc ấy bằng cách nói những câu đùa vô cùng đơn giản. Bình thường nàng sẽ bảo tôi: "Mày đùa ngu thế mà cũng bắt tao cười à. Đợi tí tao nhờ đứa nào cù léc tao đã." Nhưng sau chuyện ấy thì nàng cười suốt. Điệu yêu đời thấy lạ. 


Rồi 3 tháng sau. Nàng nhảy từ tầng 30 xuống. 


.

"Will you stay?
Will you stay away forever?"




Jee sẽ ở lại với tôi chứ. Hay là Jee sẽ xa rời tôi mãi mãi? Đoạn nghĩ đến đến đấy, tôi nằm lăn xuống đất. Tôi buồn mửa kinh khủng, và ruột gan thắt lại như bạn vắt một chiếc khăn cho đến khô. Tôi thề nó đau bỏ mẹ.


"How do I live without the ones I love?
Time still turns the pages of the book it's burned.
Place and time always on my mind.
I have so much to say but you're so far away."


Tôi tởm nhất nghe bài hát nào mà câu nào câu nấy đều xoáy vào tim tôi như bạn đem cái khoan mà khoan luôn một lỗ giữa tim tôi vậy. Nhưng tôi không chết. Tôi chỉ đau đớn thôi chứ không chết. "Những chỗ này kia và khoảng thời gian này kia luôn ở trong tâm trí tôi. Tôi có nhiều thứ để nói quá nhưng bạn đã ở xa lắm rồi." Tôi đã thề là tôi dịch như cứt. Nhưng đấy, đột nhiên tôi thấy có hàng tỉ thứ để nói với Jee đến mức tôi ói thật sự. Ôi tôi ói vì không nói được gì. 


Đoạn tôi nằm lăn ra, không để tâm gì đến mớ bầy hầy tôi vừa nhả ra ngay bên cạnh. Đoạn tôi co người lại rồi khóc mãi. Tôi vẫn đéo biết làm sao để dừng lũ nước mắt chó đẻ này lại. 


Đáng lẽ tôi phải nghe tiếp đoạn cuối của bài đấy, tức là bài "So Far Away" ấy. Vì Jee thường nhấn mạnh rằng nàng muốn tôi nhớ đoạn sau nhiều hơn. Nào là:

"Sleep tight, I'm not afraid.
The ones that we love are here with me."


và các thứ khác. 


Nhưng tôi đau bỏ mẹ. Và tôi không ngừng khóc. Đọan tôi nhớ Jee.