Những mùa đông đi qua
- Tặng anh.
*
Linh ngồi tém vào góc phòng, phía cạnh cửa sổ, nhìn xuống phố xá tấp nập xe cộ ở dưới. Cuối cùng thì nó cũng đã ngồi đây, giữa lòng Hà Nội của anh và nhấp nháp ly cafe nâu. Ước mong giản dị của hai đứa cách đây vài chục tiếng đồng hồ đã trở thành hiện thực một nửa khi anh không ở đây. Bốn ngày - Bốn ngày với cái nắng của mùa hè, nó đã sống hết phần anh ở Hà Nội, đã chạy xe rong ruổi trên những con đường, ghé vào những quán ăn, những góc phố, Hồ Tây, phố cổ - những nơi anh thường kể với giọng điệu tự hào xen lẫn nhớ nhung.
Một tuần sau.
Ngồi giữa một quán cafe Đà Nẵng, tiếng cậu trai hát bản Riêng Một Góc Trời lại một lần nữa mang những kỉ niệm về anh về với Linh, nhớ những buổi sáng chiều hai đứa ở Peet's tán dóc về cuộc đời, về quá khứ và tương lai, về Linh, về anh, và về những người bạn của cả hai.
Đà Nẵng những ngày hè gay gắt khiến một đứa vừa trở về từ Mỹ như Linh phải bực dọc. Thế nên Linh chỉ buồn ra khỏi nhà khi trời đã dịu nắng, khi những tán mây trắng trôi ngang che lấp đi mặt trời đỏ lọn ở phía sau, khi mỗi cơn gió đi qua là cơ thể lại run lên cái cảm giác mát lạnh giữa mùa hè. Đà Nẵng của Linh khác hẳn với Hà Nội của anh - trầm lặng, dịu dàng như thiếu nữ tuổi mười tám. Con người thường giống với nơi họ sinh ra và lớn lên, trong một số mặt nào đó. Anh giông hệt Hà Nội - ồn ào và nhộn nhịp như trai tráng tuổi hai mươi, như anh luôn sôi nổi, hào hứng mỗi ngày; cổ kính và trầm như anh mỗi lúc ngồi lại, mỗi lúc đọc xong một cuốn sách, hoặc mỗi lúc bắt gặp một câu nói khiến anh phải suy nghĩ.
Tháng Ba.
"Càfe không? My treat." - Linh lướt đọc tin nhắn vừa đến đúng 3 giây sau khi đặt chân vào phòng lab rồi xoay ngược lại, đi thẳng về phía cánh cửa nối ra cầu thang bên hông trường, tay nhấn reply "Kay. 3' nữa. Chỗ cũ nhé."
- Em uống gì? - Anh hỏi Linh, tay lấy ra chiếc ví caro đặt ở Louis Vuiton.
- Như cũ thôi, Ice Coffee with extra hazelnut. Like real extra. room for cream.- Linh trả lời rồi đi lấy chỗ yêu thích quen thuộc của hai đứa - dãy bar ngay cạnh cửa sổ nhìn ra Broadway.
Ít phút sau anh quay lại với hai cốc cafe trên tay - một cho Linh, một cho anh - Hot White Chocolate Mocha with whip cream.
- Sao lại uống đá? Em đang bị viêm họng mà. - Anh đặt cốc cafe ở phía Linh.
- Uống nóng chán lắm. Có bao giờ em uống nóng đâu. - Linh lờ đi.
- Thời tiết lại mưa thế này, bảo sao em không đau cả hai tuần liền chưa khỏi. - Anh càu nhàu.
Linh cười.
Linh ít khi nào bị bệnh từ lúc sang Mỹ, nhưng đã đau ốm thì liên tù tì ba tuần liền mới dứt. Linh đặt tay lên bàn rồi ngả đầu lên tay, xoay về phía anh.
- Sao thế? Có chuyện gì mà cả hôm nay em không thấy anh ở trường?
- Bố anh vừa gọi sáng nay. - Anh đáp, nhấp một ngụm cafe, rồi nhìn thẳng ra phố.
Linh ngồi thẳng dậy một cách chậm chạp, cũng xoay người ra phía Broadway. Đấy là tất cả những gì anh trả lời cho câu hỏi của Linh. Anh không nói gì thêm. Linh cũng không hỏi gì thêm. Dường như khoảng thời gian từ lúc quen biết nhau đến bây giờ khiến cả hai đều biết lúc nào cần nói và lúc nào không.
Cứ thế, năm phút rồi mười phút trôi qua. Linh không nhìn về phía anh, nói:
- Lại vụ cũ ah?
- Bố mẹ của Thư chia tay rồi. - Anh đáp, mắt vẫn nhìn ra Broadway, nhìn ra dòng người đang bước vội vàng với những nét mặt giấu dưới chiếc mũ áo hoodie.
- Ý cụ là thế nào?
- Ông muốn anh về làm đám cưới Tết này.
Giọng anh điềm đạm và chậm rãi như hệt cả thế giới này chưa bao giờ lay chuyển được anh. Anh không hét, anh không nâng giọng, anh không nhấn, anh chỉ vậy - từng câu chữ rơi rớt một cách đều đặn như một bản nhạc lành, đôi khi làm người khác thấy chán, nhưng đôi khi mang lại cảm giác bình yên - khi ta thực sự cần một sự từ tốn.
- Thế có định về không? Về cưới đi cho cụ nhờ rồi sang lại. Gia đình hạnh phúc. - Giọng Linh lãnh đạm, như cả đời nó cũng chưa bao giờ thay đổi.
- … Tầm đấy cũng là giỗ của anh trai anh.
Lại một sự im lặng bao trùm lấy cái không khí vốn đã ảm đạm của Peet's. Tiếng Chris hát trong "Fix You" của Coldplay chậm rãi vang lên trong quán.
"When you try your best but you don't succeed
When you get what you want but not what you need
When you feel so tired but you can't sleep
Stuck in reverse
…
Lights will guide you home
And ignite your bones
And I will try to fix you"
Linh quên bẵng. Đã gần một năm từ lúc cái tin dữ kia đến tai nó, khi anh đang nằm điều trị trong bệnh viện ở sau một cơn shock lớn. Người ta nói anh còn bất tỉnh một thời gian và phải cách li để được tĩnh tâm. Linh không cách nào liên lạc được với anh, và ngay cả thư kí của bố anh cũng được lệnh không nhận bất cứ cuộc gọi nào. Cứ thế, cả tháng Linh mất liên lạc với anh cho đến khi anh sang lại Mỹ, Linh mới biết anh trai của anh vừa qua đời dịp Tết vừa rồi.
- Anh định về Hồng Kông. - anh nói tiếp trong lúc Linh mơ hồ nhớ lại khoảng thời gian kinh khủng ấy…
- Về Hồng Kông làm gì? Về Hồng Kông rồi ông sang dắt đầu về thì cũng như không. Ở đây đi, Tết này em cũng không về. - Linh đáp.
Anh im lặng, không nói gì thêm, chỉ lại nhìn về Broadway. Linh biết nếu anh về thể nào cũng sẽ bị giữ lại bằng cách này hay cách khác, thậm chí cả việc làm thế nào anh trở lại Mỹ tháng ba rồi Linh cũng không tưởng tượng ra được. Nếu anh không về thì giỗ anh trai sẽ thế nào? Nếu anh về và lại bị cách ly sẽ ra sao?
*
Đôi lúc Linh đặt ra hàng tỉ câu hỏi trong đầu - Anh là gì với Linh? Linh và gì trong anh? Cả hai là gì của nhau? Những buổi cafe, những lần đi dạo, những khoảng thời gian Linh ở bên anh và nhóm bạn của cả hai gần như 12/7, những lúc tỉnh táo và cả những lúc men rượu làm cả bọn lâng lâng như bay. Là gì đối với anh? Là gì đối với Linh? Những điều anh không kể với ai, những điều Linh không bao giờ nói, là gì?
*
Tháng Tư.
*
Tháng Năm.
*
Tháng Sáu.
Linh mở cửa ra ngoài lan can, đặt chai Heniken lên bàn. Nó quấn tấm chăn mỏng quanh người rồi ngồi lọt tỏm vào chiếc ghế đan tre, co chân lên rồi vòng tay quanh đầu gối. Những làn khói mỏng bay phản phất mỗi lần nó cố gắng hít một hơi sâu nhưng thất bại, rồi phải thở hắt ra. Hôm nay là tiệc chia tay Linh sau hôm nó vừa graduate xong, mai sẽ lên đường về Việt Nam. Khi trở lại, Linh sẽ không về Seattle mà bay thẳng sang Manhattan.
Tiếng cửa lại rọt rẹt kêu. Anh bước ra, môi ngậm điếu thuốc còn mới, tay phải lục lọi trong túi tìm bật lửa, tay trái cầm chai Corola đang sủi bọt. Anh đặt chai bia lên bàn, châm điếu thuốc rồi ngồi xuống cạnh Linh.
- Em đang khóc đấy ah?
- Không. Khóc gì. Khói thuốc của anh bay vào mắt em thì có.
- Nãy giờ anh mới thở ra đúng một hơi và gió thổi hết sang bên trái, em ngồi hẳn bên phải cơ mà. - Anh đáp, tiếng cười trêu chọc lẫn trong câu nói.
- Mà anh ra đây làm gì? Sao bảo có đứa uống say rồi làm phiền người khác. Sắp không phải gặp đứa làu nhàu đấy rồi, thích quá phải không? - Linh nói, bằng cái giọng hẳn đã tipsy 90% gần đến lúc té ngửa ra sau gần chục chai Ken. Chỉ lúc gần say Linh mới đủ sự thiếu tỉnh táo để nói những điều nó không bao giờ nói.
- Không có Linh nữa chắc anh chả đi cafe. Mà anh đùa thôi em để bụng làm gì, em thì lúc nào chả làm phiền người khác.
Câu nói vừa đánh vừa xoa làm Linh bực dọc, uống hẳn một hơi bia rồi nhắm nghiền mắt, ngả đầu lên thành ghế.
Mùa lạnh vẫn đây, ôm trùm lấy tất cả. Mấy hạt nước li ti bám quanh vỏ bọc chai Ken. Làn gió nhẹ thoảng qua cũng đủ khiến Linh phải run lên, co người vào hẳn trong tấm chăn. Anh im lặng, không nói gì. Qua khe hở nhỏ xíu của mắt Linh, anh chống tay lên đầu gối, rít lấy hơi thuốc rồi từ từ để những làn khói mỏng trôi lơ lửng giữa không gian.
- Mọi người ai cũng sẽ nhớ Linh lắm.
Anh nói, rồi trả lại không khí yên tĩnh cho cái lan can. Linh mở mắt nhìn anh, nhìn khói thuốc bay mơ màng giữa màn đêm le lói chút ánh sáng nhả ra từ phòng. Đôi mắt anh buồn rười rượi mà chưa bao giờ đánh mất niềm tin vào cuộc sống. Dáng anh ngồi để tay lên gối dần nhòa đi trong đôi mắt đẫm nước của Linh.
*
Trở lại Tháng Ba
3h sáng. Linh vừa tỉnh dậy từ cơn say sau vài chai Ken và vài cốc rượu, chợt thấy anh nằm dài dưới sàn nhà vọc máy tính. Linh lật đật ngồi dậy, đầu vẫn lâng lâng, ngả về hướng anh. Màn hình chạy bộ phim hài "Thượng đế cũng phải cười." Sau một lúc cười ngặt ngẽo, Linh ở trên sofa và anh vẫn đang ở dưới đất, Linh thả bàn tay lơ lửng, chạm vào tay anh. Anh không ngước nhìn lên, mắt vẫn dán vào máy tính, nắm lấy tay Linh.
Lúc sau...
- Tay Linh thế này là chơi gì cũng được đấy. - Anh cầm tay Linh, nói, sau khi hai đứa đã chuyển địa bàn lên ngồi sofa xem phim. Đầu Linh đang đặt trên tay anh. Tấm chăn mỏng phủ lên hai đứa ngăn những làn gió lạnh của tháng Ba Seattle. Rồi anh hôn nhẹ lên tóc Linh.
3:44 AM
- Anh ngủ trên sofa đi, Linh ngủ ở dưới được rồi. - Linh bảo, rồi nhất quyết đẩy anh lên sofa. Tay anh vẫn đan trong tay Linh, nằm gọn ghẽ ở ngay cằm anh. Ánh mắt anh bắt đầu rũ xuống, rồi nhắm nghiền. Ánh mắt buồn biến mất, chỉ còn lại nét bình yên thanh thản..
*
Hai ngày trước khi ra sân bay.
Điện thoại Linh chạy bản Spring Day của Yiruma, báo tin nhắn đến.
"Linh về chắc anh không đi cafe nữa… cuối năm cũng về lấy vợ rồi." Anh.
Linh chạy thẳng vào phòng vệ sinh, trong cảnh bốn đứa bạn đang mắt chữ A miệng chữ O không hiểu chuyện gì xảy ra. Linh xả vòi hoa sen để tiếng nước lấp đi tiếng khóc nấc. Seattle vẫn đây mà Linh đã nhớ anh, biết bao giờ lại gặp nhau, "uống trà nói chuyện" như anh từng nói. Cái cảnh bình yên giữa dòng đời xô bồ đôi khi đốt cháy con người, vì "biết bao giờ."
*
Anh và Linh là gì? là gì? là bạn bè bình thường thì không phải, mà là người yêu thì càng không phải. Anh và Linh là những người đứng giữa cái giới hạn của tình bạn và tình yêu, để khi người này cần thì người kia luôn ở đó, không ai có thời gian để mà thấy cô đơn. Đôi khi không nhất thiết phải dán một cái mác nhất định cho những tình cảm không có lời lý giải vì điều ấy sẽ chẳng làm cuộc sống thú vị hơn tí nào.
No comments:
Post a Comment