thôi thì tôi chả biết phải bắt đầu từ đâu..
chín giờ hai mươi mấy đêm, tôi lái xe gần 40 phút đến nhà Rio trong tâm trạng rỗng tuếch. chính xác là rỗng tuếch. tôi không buồn gì linh tinh lắm. chỉ là nếu có thể ra ngoài, mở cửa xe cho cái hơi gió nóng tháng 6 tạt vào mặt, và được gặp những người bạn tâm giao, làm vài ba chai bia thì tuyệt vời. tôi rẽ vào căn hộ nơi Rio ở, chờ nó chạy ra chạy vào lấy ID các thứ rồi hai đứa phóng đi Fort Worth đón Oanh. đến là điên. đêm qua đến là điên. tôi rẽ trái nhầm vào một làn đường cho xe đi ngược lại. trong chốc lát tôi như kẻ đua xe điên rồ, chạy lướt qua những ánh đèn chóa cả mắt, phát ra từ mấy tỉ chiếc ô tô. tim đập thình thịch như kẻ vừa ăn trộm bỏ trốn, tôi tìm cách thoát ra khỏi sự ngu ngốc của chính mình. bên cạnh Rio cũng run lên đến loạn. rồi thì chúng tôi thoát ra được, phóng vèo lên highway. ôi tôi điên cho chính mình quá.
gặp Rio và Oanh, tôi như được giải thoát. não bộ bắt đầu dãn ra vì tôi biết mớ suy nghĩ và cảm xúc của tôi đã đến lúc được tuôn trào như xối nước. xe chạy tốc độ 60 miles/ giờ, chúng tôi mở cửa sổ và nghe nhạc từ radio. thời gian này tôi ghét nghe nhạc như việc tôi ghét cheese. tôi ghét bật radio và ghét cả âm nhạc tôi luôn thích. như thể tất cả những điều tôi cần là sự yên tĩnh- một sự yên tĩnh chả mang lại điều gì tốt đẹp.
đừng trách nếu tôi nói năng loạn xạ, vì tôi chẳng biết phải bắt đầu từ đâu và sẽ đi đến đâu rồi kết thúc ở đâu. tạm thời tôi không muốn nghĩ.
beers và dr pepper. chip linh tinh. rồi thì mì tôm đêm khuya. tôi yêu cái giây phút này hơn bất kể điều gì. rồi thì chúng tôi bắt đầu kể những thông tin mới nhất từ lần cuối cùng chúng tôi gặp nhau. mới hơn 3 tuần thôi mà mỗi đứa lại đi vào mỗi cảnh chẳng có dính má gì đến 3 tuần trước. ừ thì Oanh thôi dating. Rio trở về từ GA với những việc cần giải quyết riêng tư, kể ra thì lằng nhằng. tôi thì mãi vẫn là tôi, một mình một người làm những việc tôi muốn làm và cần làm. lần này chỉ thêm tí hơi trai. tôi viết đoạn này rồi nhưng lại xóa vì lười kể về anh ấy. đơn giản là tôi đang để hình anh và tôi trên màn hình laptop. nhưng chúng tôi không có gì với nhau ngoài việc mới gặp nhau được một lần.
rồi chúng tôi nói về Into The Wild và những bộ phim, những cuốn sách. Rio đã khóc khi xem Into The Wild. tôi thì chả biết Oanh thế nào nhưng tôi cũng đã khóc khi xem phim ấy lần đầu tiên. sách, nhạc, và phim là những thứ tôi sợ. vì chúng có thể ám ảnh bạn đến điên mất. ít nhất chúng ám ảnh bọn tôi.
này. thôi thì tôi lười kể quá. đến đây vậy.