Monday, March 19, 2012

em.

lại một năm nữa không được ở bên cạnh em vào ngày sinh nhật.. năm đầu tiên đi Mỹ vẫn làm bánh gato và lên skype với em, rồi c thổi nến giúp xong cho cả nhà ăn bánh giúp. đã lâu lắm rồi chỉ có thể chúc em đôi ba câu. thgian trôi qua nhanh quá.. từ lúc ce đến giờ cũng gần 5-6 năm hay gì. thương em quá :( thương em nhất trần đời. chỉ mong mọi sự tốt đẹp với em. mong nhiều niềm vui trong cuộc sống để em mãi là người tích cực trong 2 ce. mong em luôn mạnh mẽ và vững chãi vì c không có nhiều bờ vai để ngã vào. mong em luôn giữ được sự bình thản trong tâm hồn. nam là người c luôn cảm thấy bình yên và an tâm khi ở cạnh. nam cũng là ng đầu tiên cho chị thấy để được ng khác chấp nhận những nhược điểm của bản thân là k dễ và được ng khác chấp nhận là điều đáng trân trọng. có lẽ nam là người duy nhất ngoài gia đình c có thể hiểu được nỗi mất mát của mùa hè năm ấy. có quá nhiều bài học c học được từ nam và từ tình cảm ce mình. cứ tiếp tục ntn nhé, cho dù k có nhiều thgian nói chuyện, cho dù một năm chỉ gặp nhau được một lần trong đôi ba ngày ngắn ngủi..

thương em <3


Wednesday, March 14, 2012

như là thói quen của những chuyến bay, lúc nào mình cũng viết một chút lưu niệm cho mỗi chuyến đi trong cuộc đời. lần này là New York- một nơi mình chưa hề đặt chân đến. Với những giấc mơ còn rõ mồn một về nơi ấy, về New York City và những đam mê về sự nghiệp nhiếp ảnh, mình sẽ đến thành phố ấy với sự tươi trẻ và sức hào hứng của tuổi 20. sau bao nhiêu giấc mơ và bao nhiêu suy nghĩ không nguôi, cuối cùng mình cũng được đến New York. không có Ly và Susi thì chắc ngày này sẽ còn lâu mới đến sớm như thế này. 



trên máy bay


có lẽ từ ngữ không bao giờ là đủ để diễn tả tình yêu của mình với New York. người ta chắc chắn sẽ nghĩ, "mày đã đến New York đâu mà biết yêu với chả thương," nhưng mình biết- mình biết mình yêu New York đến chết mất. cứ mỗi lần nghĩ đến New York tim mình lại đập thật nhanh, như nghĩ đến mối tình đầu. mình nghĩ đến những tòa nhà, mình nghĩ đến những con đường nhộn nhịp, mình nghĩ đến cả Times Square, đến Central Park và đến một tỉ thứ khác, đến cả Kai và những con người New Yorkers đầy sáng tạo làm mình điên đảo.


(nguồn: Google)

à mà cuộc sống đầy những chuyến đi thật là thú vị. mình kết thúc 2011 với chuyến xuyên bang từ Texas đến New Mexico, Arizona, rồi California. nghĩ lại thì cả đám thật là liều mạng. bốn đứa con gái băng băng qua những con đường không có điểm cuối những 28 tiếng đồng hồ. dừng ở chỗ này rồi đậu ở chỗ kia. ông trời thật là phù hộ cho chặng đường đầy suôn sẻ thế kia. có chuyện gì xảy ra trên đường chắc chị em đã chẳng biết phải xoay sở thế nào. 

nhưng mình yêu cuộc sống này quá. càng ngày mình càng yêu những chuyến bay, những chuyến xe vượt nghìn trùng. đôi mắt mình ngày càng mở rộng to để nhìn thấy cuộc đời- một cuộc đời ngày một đẹp hơn và ý nghĩa hơn. 

nói linh tinh về chuyện cuộc đời một tí. hôm nay gặp lại Rio và Oanh, hội ngộ bộ ba sau một thời gian hơi bị dài. ừ thì lại bàn chuyện cuộc sống một tí ấy mà. nào lại việc bác sĩ, kĩ sư; nào là việc yêu đương gì gì; rồi cả việc sau này gia đình con cái thế nào. thật buồn cười, mới 20 thôi mà. nhưng thật đấy, nếu sau này mình có thể cưới thằng bạn thân nhất quả đất thì thật là hạnh phúc. ôi giời, mới 20 mà đã!



nhiều lúc mình cảm thấy thật là may mắn khi được làm những điều mình yêu thích. có lẽ đó là cảm giác tuyệt vời nhất quả đất- không phải có rất nhiều tiền, có tình yêu hoặc có cái gì cả. đối với mình, việc được làm điều mình thích có nhiều ý nghĩ hơn tất thảy mọi thứ trên đời. nếu được chọn lựa một thứ duy nhất mình được theo đuổi, mình sẽ chọn nhiếp ảnh. và nếu được lựa chọn lại một lần trong cuộc đời này, mình vẫn chọn nhiếp ảnh. và tất cả những điều mình đang làm bây giờ, AIESEC hay là gì đi nữa, mình đều cảm thấy thật may mắn khi cuộc đời cho mình một cơ hội được theo đuổi những giấc mơ riêng. không kĩ sư, cũng không bác sĩ, cũng không y tá hay gì gì cả. mình thật là ích kỉ, nhỉ? chỉ sống cho bản thân, chỉ học những thứ mình thích, chỉ làm những thứ mình thích. mình cũng cảm ơn mẹ đã ủng hộ rất nhiều, đặt niềm tin vào mình. mong rằng ba ở trên thiên đàng cũng sẽ đồng ý cho mình theo đuổi ước mơ riêng. nói cho cùng, cuộc sống có phải chỉ là trở thành con người thành công và có cuộc sống hạnh phúc không? mà người ta chỉ có thể thành công và hạnh phúc khi đang làm điều bản thân thực sự yêu thích. 

ôi mình nói lẫn đi đâu rồi thế kia. à, những chuyến bay. có những lúc mình nghĩ đến làm việc cho multinational corporations- với những cơ hội làm việc hết chỗ này đến chỗ khác. được thế thì mình sẽ thích chết mất. nhưng chắc chắn sẽ ế, vì chả thằng nào thích một đứa con gái cứ làm hết chỗ này đến chỗ khác. chả sao cả. ba đã nói rồi, (hay ai đó đã nói rồi) ai sinh ra cũng có một nửa của mình. lo gì cho mệt xác. tuổi trẻ ơi! cứ mà sống hết mình đi! 

vài tiếng đồng hồ nữa thôi mình sẽ ở New York. cứ nghĩ đến điều này tim mình lại đập loạn xạ cả lên. bây giờ đang ở airport ngồi type cái này này. vì đến tận 2 tiếng nữa mình mới được check-in. và vì không thể ngủ thẳng cẳng ra nên mình phải xem film tiếp để tỉnh ngủ đây.

New York ơi, chờ ta nhé :) ta đến bây giờ ấy mà. sau một giấc ngủ thật sâu và ngon, ta sẽ gặp New York ấy mà. một ngày thật đẹp trời nhé :)

Saturday, March 10, 2012

tuổi 17.

tôi yêu tuổi 17. ít ra thì tôi yêu tuổi 17 của riêng mình. tôi yêu những suy nghĩ sâu sắm và điềm đạm về cuộc đời, mặc dù một đứa con nít chẳng có bao nhiêu là kinh nghiệm như tôi thì biết gì mà suy với chả nghĩ. nhưng tôi yêu cái tuổi 17 hồn nhiên "phân tích" cuộc đời của mình. tuổi 17 sống chậm rãi và chỉ biết yêu lấy yêu để cái cuộc sống này. tuổi 17 thích hết bạn này đến bạn kia, cung trầm cảm xúc tha hồ mà lên xuống. tuổi 17 thích dạo chơi những buổi chiều ở ngoài công viên, chụp vài tấm hình cùng hoa cỏ. tuổi 17 nghe Lê Hiếu hát mà chỉ biết chạnh lòng. tuổi 17 tâm hồn chỉ biết bay bổng cùng trời sao mây gió hoa lá cành. tuổi 17 viết văn và thơ rất nhẹ, yêu biết bao nhiêu..

từ bao giờ tôi đã thôi những tháng ngày như thế- điềm đạm và chắt chiu từng nét đẹp của cuộc sống. bây giờ chỉ biết vội vã làm vội vã học. sáng mở mắt đến trường, chợp mắt đã là đêm. sao mà ngày trôi qua nhanh quá. rồi tôi quên mất phải suy nghĩ. tôi quên mất phải phân tích cuộc đời. và tôi cũng quên mất phải sống điềm tĩnh và nhẹ nhàng. cốt là cái yên bình ở trong tim..

tôi nhớ lắm cái thời..
bình yên để gió đưa em về
bình yên ta chờ nghe
chờ nghe tình vỗ lên tim mình
chờ nghe tình lung linh

bình yên để nắng soi môi thơm
bình yên ta mừng
mừng em đã hết đau thương về đây ấm cúng
mừng em đã biết xót thương tình yêu

tuổi 17 và Seattle ơi, ta nhớ lắm.