Monday, April 23, 2012

những lúc như thế này chỉ muốn khóc cho vơi đi nhiều thứ. những lúc như thế này chỉ muốn được làm một màn bia rượu cho tạm thời quên đi những bộn bề. những lúc như thế này chỉ muốn được skype xong nhìn thằng bạn thân chằm chằm qua webcam- cốt chẳng là gì, chỉ là ngắm nghía nghĩ về cấp 3. những lúc như thế này lại thèm về Việt Nam, tránh xa những trách nhiệm, những đòi hỏi, những chỉ trích của xã hội một thời gian. những lúc như thế này, mình thèm khát giây phút riêng tư, nghe nhạc, chỉnh ảnh, chìm vào thế giới riêng của mình. nhưng trách nhiệm chất đầy trên đầu, có muốn cũng đến 3 tuần nữa mới có một ít thời gian mình có thể quên đi thế giới mà thực sự sống, hít thở không khí.
tối nay linh tinh quá..


à, hẹn anh ngày đó.

Saturday, April 21, 2012

nhắc nhở bản thân..

phải biết là mình là đứa may mắn- được đi học ở Mỹ, được học ngành mình cũng thinh thích, được ăn no mặc đẹp, có xe ô-tô, có phòng ngủ ấm cúng, giường gối thoải mái, có máy ảnh để theo đuổi đam mê; được gia đình ủng hộ và bảo vệ, có được những người bạn đáng để sống chết cùng, gặp những người luôn nhiệt huyết với công việc và được họ truyền cảm hứng cho; mỗi ngày được thức dậy trong một cơ thể lành lặn, hít thở đều đặn bầu không khí sạch sẽ,...


credit: LLLinai@deviantart.com


phải biết mình còn kém lắm, còn nhiều thứ phải học hỏi từ bạn bè, anh chị em, những bạn ở trường, những bạn trong AIESEC, cũng như từ mọi người xung quanh.

luôn luôn nhắc nhở bản thân phải biết khiêm tốn- không nên chém gió quá đà mà sa ngã vào đường đời. phải biết nhìn xa trông rộng để mà mở rộng kiến thức, trau dồi mọi điều để phát triển bản thân nhiều hơn nữa.

luôn nhắc nhở bản thân phải nhớ những gì ba mẹ và các anh đã bỏ ra cho mình có được cuộc sống ngày hôm nay. không được quên những gì xảy ra vào tháng 10 năm ngoái và không được quên những gì mẹ đang trải qua. gia đình là quan trọng nhất trên thế giới. không được làm ba mẹ và các anh thất vọng.

luôn nhắc nhở bản thân, tình bạn không phải trên trời rơi xuống- mình nên biết trân trọng tình bạn, trân trọng những mối quan hệ với mọi người xung quanh. hơn nữa, không nên có suy nghĩ ngây thơ là tình bạn sẽ không bao giờ mất đi. lỡ đến lúc mất đi vì mình vô tâm hoặc quá đà thì lúc ấy sẽ khó mà xây dựng lại được tình bạn ấy.

đâu đó trên mạng


luôn nhắc nhở chính mình về bản thân mình là ai, mình muốn làm gì và trở thành người như thế nào trong tương lai. cứ thế mà phát triển đi lên. căn bản là không bao giờ từ bỏ ước mơ, mặc cho xã hội có làm lòng người đưa đẩy đến thế nào.

luôn nhắc nhở mình không nên đùa cợt trên tình cảm của người khác. đây là điều quan trọng.


luôn nhắc nhở mình phải cố gắng hết sức. mẹ hay nói "cố gắng hết mình con ơi. mẹ cũng cố gắng hết mình." ba cũng thường dặn "làm gì cũng phải cố gắng hết sức." thật sự càng lớn lên càng nhận ra, không phải điều gì cũng ngoài tầm tay. cố gắng hết sức mình rồi sẽ gặt hái được thành công.

à, cũng luôn phải nhắc nhở mình đến từ đâu, quê hương mình đẹp như thế nào. nói chung tình yêu với đất nước không bao giờ được đánh mất. nói rồi nhớ Đà Nẵng quá..

 

luôn nhắc nhở mình đối xử tốt với mọi người. thấy hay thì nói không thì thôi. căn bản là phải suy nghĩ trước khi nói. đặc biệt những điều có thể giúp người khác hoặc truyền nhiệt huyết cho người ta thì không nên giữ cho riêng mình. những bài học hay học được thì nên chia sẻ cho người khác nữa. mẹ dặn luôn làm điều tốt, gieo phước cho muôn nhà.


luôn nhắc nhở mình dù ngày tháng có bận bịu thế nào, công việc và trường lớp có xếp thành chồng chất ra sao đi nữa thì mình cũng phải biết trân trọng những nét đẹp xung quanh mà yêu đời, không nên mất tính lạc quan và bị tự kỉ nhiều. luôn luôn dành riêng một khoảng thời gian để ra hồ ngồi ngắm các bạn chạy bộ đầy tinh thần thể thao, hoặc để ngắm cây cỏ, trời trăng mây gió- luôn giữ cái đẹp thiên nhiên trong tâm hồn.



luôn nhắc nhở bản thân phải biết trân trọng những gì mình đang có. đặt mục tiêu cao hơn để phát triển là tốt nhưng đừng tham lam quá mà trở thành người vì lợi ích hoặc cái gì đó mà phải làm những việc thiếu lương tâm, thất đức,...

tâm phải tịnh, lòng phải bình yên.
nói cho cùng, cuộc sống nên ngập tràn niềm vui thay vì nỗi buồn và lo lắng những chuyện linh tinh.



Sunday, April 15, 2012

mưa.

khi tôi còn ở SCCC, có rất nhiều thứ Seattle làm tôi nhớ Đà Nẵng. từ những ngày âm u nối nhau xuất hiện suốt cả tháng, hệt như những buổi chiều mùa đông ở nhà, cho đến Alki Beach với những bờ cát trắng xóa. nếu đứng ở một góc phù hợp sẽ có thể thấy đường chân trời, làm tôi nhớ những chiều ra biển với Niit và Đức, thỉnh thoảng có Nam và Hưng; ngồi nhìn xa xa, ăn mực rim mới mua ở chỗ giữ xe, nói chuyện đời linh tinh.

ở Dallas không có biển, chỉ có hồ nhân tạo. hồ rất to, đủ để đi bộ cả ngày mới hết; nhưng lúc nào cũng có thể thấy ở phía bên kia hồ có gì. ở Dallas, chỉ có những ngày mưa mới làm tôi nhớ nhà. mưa Seattle là mưa phùn, chỉ đủ làm ẩm bộ quần áo mới mặc vào ban sáng; còn mưa Dallas mới đích thực là mưa. mưa Dallas xối xả hệt như mưa Đà Nẵng. ở Mỹ rất hiếm ai mặc áo mưa, nhưng mưa thế này thì có 3 lớp áo mưa và cầm cả dù vẫn ướt như thường.

có một buổi chiều, tôi và Oanh mua 2 ly trà sữa ngồi ngắm mưa. đường xá ở Mỹ thường vắng ở những đoạn đi vào khu nhà dân. chỉ có tiếng mưa, tiếng xe thỉnh thoảng lướt qua, và hai đứa con gái. chúng tôi ngồi nhìn ra mà chỉ biết thở dài. Oanh sắp tròn hai năm chưa về Việt Nam. tôi thì, lúc đó, đầu óc loạn lạc lắm, biết liệu có nên về không. nhưng tôi nhớ nhà. tôi thèm những buổi chiều chạy xe ở Bạch Đằng. tôi thèm những buổi chiều ăn mực rim ngoài biển, ngồi hít trọn lồng ngực cái mùi vị quen thuộc của thành phố thương yêu. tôi thèm ăn đồ ăn của mẹ. tôi thèm ngồi nhâm nhi ly cafe sáng cùng mấy thằng bạn thân. tôi thèm chạy xe máy. tôi thèm cảm giác quê nhà ấm cúng.

tôi nhớ Việt Nam. tôi nhớ Đà Nẵng. tôi nhớ mẹ. tôi nhớ thằng Bờm và mấy đứa con nít trong họ hàng.

hôm nay gọi điện cho mẹ, lẳng lặn nói "con bỏ vé về rồi nghe mẹ." rồi mẹ cũng không nói gì.. "hết tiền xài rồi hả con." ... rồi tôi chỉ muốn khóc òa ra. tôi có lẽ là đứa con tệ nhất trên Trái Đất này.

con sẽ về sớm thôi mẹ ơi, ba ơi.
mẹ đừng làm lụng quá mà đổ bệnh. thời gian sẽ trôi qua rất rất nhanh và con gái của ba mẹ sẽ về nhanh thôi..


Đà Nẵng chờ tôi nhé.. chờ tôi nhé.