Khanh về lại với thành phố khi những tia nắng gắt tháng Bảy ôm lấy những nẻo đường, và gió mát vẫn tinh nghịch len vào mái tóc ngắn mỗi lúc chạy xe chầm chậm trên Bạch Đằng. Mặc kệ những tòa nhà cao ngun ngút đang nhú lên khắp nơi, Khanh cười tít mắt ngửi lấy ngửi để cái hơi biển mằn mặn lẫn trong gió. Những bồn bề, bão tố trong bản thân chẳng thể nào gào thét trong Khanh trước cái bình yên của Đà Nẵng. Sau gần hai mươi tiếng đồng hồ bay và chờ đợi ở những trạm dừng, cuối cùng thành phố cũng đền bù cho Khanh bằng những tán cây mát rười rượi ở Trần Phú, những dây đèn dăng trên đầu chạy dài Bạch Đằng lấp lánh vào buổi đêm đẹp đến điên cuồng, bằng cây cầu Thuận Phước rực rỡ mà mấy đứa bạn Khanh hay đùa là Golden Bridge của Đà Nẵng, bằng cây cầu sông Hàn tràn đầy màu sắc, những quán cafe cóc quen thuộc, bằng những con sóng trắng xóa chạy vào bờ hai phút một lần, bằng hàng tỉ thứ khác mà Khanh cảm thấy lâng lâng khi nghĩ đến.
Khanh cho ga vừa phải, vừa đi dọc cầu Thuận Phước vừa hưởng thụ cái xúc cảm sung sướng đang thét gào, chỉ biết cười toe toét rồi luôn miêng - "Thích quá. Mát quá. Đẹp quá" - cùng với những cái ngân ở cuối cụm từ dài đến tít Sơn Trà. Làng Chài từ từ hiện ra trước mắt Khanh đẹp và bình yên đến nỗi Khanh ngớ người ra như Alice lạc vào Wonderland. Những con đường đá sỏi dẫn vào mấy mái chòi nhỏ ven biển sao gập ghềnh mà thích quá. Đến cả lúc bánh xe lún và xoay điên cuồng trong bãi cát khiến chị Nhựt ngồi sau lưng hét toáng lên, Khanh vẫn chỉ biết cười - cái cảm giác phấn khích Khanh dành riêng cho Đà Nẵng cứ lấp đầy tâm trí.
Từ đoạn dựng xe đến khi chân chạm nhẹ vào nước biển, Khanh mãi tủm tỉm chạy trên những vỏ sò nằm lăn lóc - những vỏ sò với hình thù có bình thường, có quái dị mà Khanh chưa thấy bao giờ. Tuổi thơ đầy những buổi chiều ngồi bệt trên bãi cát biển cắm cúi xây dựng lâu đài và thích thú chạy lên bờ khoe với mấy đứa em họ cái vỏ sò hay hay mới vô tình vớt được chạy trong tâm trí Khanh như cuộn phim cũ kĩ đến bám bụi. Mà có đứa trẻ Đà Nẵng nào không lớn lên với ít nhất hàng chục buổi chiều như thế chứ? Khanh cho đây là "luật rừng" của con nít - phải tắm biển ít nhất vài lần, phải xây lâu đài cát ít nhất vài chục lần, và phải run lên sung sướng khi bắt được con cua bé tí teo hoặc lượm được vỏ sò "độc" vài trăm lần. vân vân và vân vân.
Mấy cây cọc thân xù xì cõng cái chòi be bé đứng trên mặt nước. Khanh lăm lăm cái máy ảnh, bước lên mấy bậc thang lên cây cầu mộc dắt ra chòi. Bác chủ nhà cứ mãi mê lọc sò sau buổi giăng lưới no nê, đưa tay lùa cả đám lên nhà - tức là cái chòi bé bé, ngồ ngộ mà Khanh đang đứng trước. Chỉ một cây cầu thang với mấy bậc cỏn con đi thẳng xuống nước cũng có thể làm Khanh điên lên vì phấn khích. Nếu đang mặc quần short thay vì quần Harem kéo đến trên mắt cá chân và một đôi dép lào thay vì đôi giày với hàng tỉ móc mắc, Khanh chắc đã liều mạng theo mấy bậc thang nhảy vèo xuống nước - chỗ mấy con cá bé tí teo bơi lóc nhóc giữa màu xanh ngắt của nước biển.
Mặt trời sau vài tiếng đứng tít trên đỉnh núi cuối cùng cũng mệt lả, ngả nghiêng về phía mấy đám mây. Khanh loay hoay leo xuống một bậc gỗ khác dẫn ra một sàn gỗ rộng - nơi bốn phía chẳng phải là tường màu xanh dương như phòng của Khanh ở nhà. Sàn gỗ cũng đứng trơ trơ trên mặt nước nhờ mấy cây cọc, nối chung với nhà phía trên. Khoảng cách từ đây đến sàn nhà trên đầu chỉ tầm nửa chiều cao của Khanh, khiến Khanh phải lúi cúi bò vào. Từ phía Tây của mái chòi - Khanh nói phía Tây không phải vì bản thân am hiểu mồn một địa lý mà vì mặt trời đang lả lơi nấp sau mấy mảng mây nói cho Khanh biết - Khanh ngồi thả chân đu đưa như con nít lên năm, nhắm mắt cảm nhận mấy cơn gió nhẹ hều đang lùa ngang tai. Mấy trăm cọc gỗ thâm thấp nối vào nhau chạy dài ra phía biển là phần Khanh thích nhất ở Làng Chài. Ước gì được đi trực thăng nhìn từ trên xuống, chắc Khanh sẽ ngất xỉu vì sung sướng mất.
.
Làng Chài xa dần sau lưng Khanh rồi biến mất sau cây cầu và trong lòng Khanh, một lời hứa trở lại cũng được xiết chặt bằng cái móc tay vô hình- lời hứa với mấy vỏ sò khô lăn lóc trên cát, lời hứa với mái chòi, lời hứa với mấy cái cọc, lời hứa với những người dân lam lũ đáng mến, và lời hứa với chính Khanh.
Đà Nẵng thương.
Những ngày hè yêu dấu.
24.07
No comments:
Post a Comment