Thursday, February 2, 2012

Thiên thần lén lút


Truyện ngắn:

Thiên thần lén lút

-       Hình như tặng SB thì phải. Chắc là thế rồi  -
-       Sorry nếu ai không có trong này, vì mục đích chính là tặng mà -


Nắng

-                Ai đó? Ai ở ngoài đó!—Nick hét lớn, bật người dậy, chạy ào ra phía cửa và hối hả đẩy ra. Ít giây sau, nó đứng nhìn dáo dác hai hành lang.
-                Ai?? Mi gọi ai rứa? Làm chi có ai?—Kay nhìn hoang mang lúc Nick trở vào phòng, như tưởng cái hành động nó vừa làm không khác gì bệnh thần kinh bất ngờ ập tới.
-                Cái con nhỏ mô đó. Hắn xuất hiện từ hồi đầu năm, lúc con Khanh đi, mi hay ngồi xoay vô trong nên không thấy thôi. Ta, thằng Yu với thằng Led cũng có thấy mấy bữa, lúc mi chưa mò mặt tới.—Minh chầm chậm đưa mắt nhìn Nick đang tức tối, rồi lại xoay sang nhìn Kay, nói.
-                Chắc lại mấy đứa lớp dưới chớ chi?—Kay giãn mặt ra, quay lại với cây e-guitar có cái dây điện đang dồn một cục dưới nền.
-                Vấn đề là hắn không thể biến khỏi hành lang trong tích tắc từ lúc ta bay khỏi cái ghế cho đến cái cửa được! Ta thậm chí không thấy hắn trong bất cứ phần hụt nào của cái tường ngoài kia.—Nick càu nhàu, vặn hết cỡ cái âm ly đang nối vào laptop, chạy bài “Wings of Destiny” của Rhapsody.
-                Chắc hắn bay đi mất rồi. Hahaa...—Kay cười, tay bắt đầu ngứa ngáy với mấy dây đàn, gảy phần đầu của bản “The Loner”.
-                Ey, bài đó thảm lắm, đừng đánh nữa thằng kia!—Yu đập rầm rầm vào mấy cái trống trước mặt, chèn đi cả tiếng guitar nho nhỏ vừa vang lên trong phòng của Kay.
Lúc sau, tiếng hai dùi trống của Yu gõ vào nhau lại bắt đầu trong cái yên lặng của gian phòng. Ngoài kia, thời tiết cuối tháng Một đã dần trở nên ấp áp hơn—như một món quà cho ngày lễ Tết, cho những phiên chợ hoa thêm đẹp phần nắng ấm, cho tinh thần con người mới mẻ hơn. Và tiếng guitar từ từ phối vào. Khanh lén lút nhìn qua khe cửa sổ, cô nhóc nhỏ nhắn kia chạy những phím keyboard một cách khéo léo. Khanh cười mỉm, đánh mắt qua một góc phòng—nơi khuôn mặt mãi mãi quen thuộc ấy cất lên những âm thanh trong trẻo.
Một ngày cuối năm tính theo âm lịch. Khanh tránh bóng mình, nhường cho những chút nắng hiếm hoi của tháng rơi lên từng góc cạnh của gian phòng. Khanh cẩn thận nhìn vào trong, canh chừng để không ai bắt gặp rồi rút ra một cây sắt nhỏ, tỉ mỉ khắc lên thềm cửa dòng chữ: “Sẽ mãi mãi gắn bó… như chưa bao giờ xa.”

Chia tay

Quá khứ

-                Hey thằng kia, răng mi nói không đi tiễn ta mà lò dò cái mặt ở đây?—Khanh bước về phía Nick, vả nhẹ vào má thằng bạn và chuyển sang vò mái tóc đang ướt đẫm vì mưa của Nick. Dù cho Khanh đã cố gắng tỏ vẻ giận dỗi, nụ cười đầy vẻ thích thú và bất ngờ vẫn hiện trên môi Khanh.
-                Thiệt ra là ta đã định đi học thêm rồi, nhưng đang đi thì đau bụng khủng khiếp, đoán là bị mi nói xấu gì rồi, sợ quá nên phải chạy qua đây. Đúng y vừa đến trước sân bay thì hết.—Nick nhìn Khanh, cười đáp vẻ gian xảo.
Một ngày đầu tháng Một, nói đúng ra là đầu cả một năm mới—một năm sẽ đánh dấu bước ngoặt của cuộc đời Khanh, của bất cứ ai đang còn ở tuổi 17 là bước sang tuổi 18, tuổi được lấy chồng, tuổi được hút thuốc ở Mỹ, tuổi được gán nhiều hơn cái trọng trách với bản thân và cuộc sống, tuổi của vô số thứ. Mưa rơi rả rích ngoài trời khi hoàng hôn vừa mới tắt ngấm, trả lại cái màu xám đen sau 6h30 chiều. Khanh nhìn quanh quẩn, tự thấy mình hạnh phúc vì có nhiều người ra tiễn, mặc dù có hơi buồn khi lại ra đi. Khanh chợt nhớ có một người đã từng nói: “Khi kỉ niệm quá nhiều, và hơn nữa là kỉ niệm đẹp, để quên chúng đi và bước đến một nơi bạn biết là sẽ không thể tìm thấy bất cứ thứ gì tương tự, đừng hỏi tại sao một bạn mạnh mẽ lại khóc.”


15 phút sau, Khanh nghe tiếng nhân viên hàng không vang lên khắp hành lang trước phòng chờ, “Mời quý khách trên chuyến bay từ Heaven đến The Earth lúc 7h00 xin nhanh chóng vào làm thủ tục lên máy bay”. Khanh hít một hơi thật thật sâu, đầy thừa cho cả một lồng ngực, dang tay ôm từng người trong gia đình rồi kéo vali lê lết lại phía đám bạn đang nháo nhác nói chuyện. Khanh còn tưởng như tụi nó không hề có suy nghĩ rằng ai đó sắp phải đi xa, mà có lẽ là tụi nó và Khanh cùng đi đón một ai đó trở về. Đôi khi, sự ra đi và trở về cũng không có gì khác nhau cho lắm, vì ra đi là để trở về đó thôi.
Khanh tiu ngỉu ôm lấy từng đứa, từng đứa một—cái việc mà trước giờ Khanh vẫn quen làm ở Mỹ đang trở nên rất khó khăn và gượng gạo trong Khanh, nhưng Khanh biết, nếu không ôm chặt được từng đứa bạn đang đứng đầy rẫy ra ở đây, Khanh sẽ cảm thấy rất tiếc nuối và trống rỗng. Thế nên, khi vượt qua chính cái rào cản của bản thân, Khanh nhận ra một sự dễ dàng hơn cho lần thứ hai.. J


Thực tại

Khanh vẫn đang cầm tấm ảnh trong tay—tấm ảnh của 6 đứa—đối với hiện tại thì thiếu một nhưng vẫn là một góc của hồi ức. Khanh cười. Lúc chụp tấm ảnh này, Khanh cứ khăn khăn rằng nó là thiên thần giữa một bầy ác quỷ, vì chỉ mỗi nó mặc áo trắng giữa một bầy những thằng con trai mang áo đen.
Lan man nhớ về khoảng thời gian ngắn ngủi ở sân bay, Khanh chợt giật mình. Không biết từ khi nào, gò má thường nhanh ửng màu hồng nhạt của Khanh lúc uống beer đã bị nước mắt làm ướt. Khanh đưa tay lên gạt nhẹ… “Một đứa siêu nhân thế này cũng xụt xịt đấy.” Sân bay. Lần đi nhiều người tiễn. Lần ôm nhiều người, chặt thật chặt. Sân bay. Lần đi thứ hai. Không có bóng ai nơi hành lang ấy. Nhưng Khanh biết, đã quá đủ cho mình…

Thiên thần lén lút

Khanh chìa ra tấm vé màu đen cho người thanh niên trước cổng và nở một nụ cười không giấu được sự hồi hộp và hào hứng. Ngay cả việc đứng yên cũng khó khăn, bằng chứng là Khanh dường như đang gõ chân theo nhịp tiếng guitar đang vang vọng khắp khán đài. Đáp lại Khanh, anh cười mỉm.
-                Đến trễ những ba mươi phút. Con gái mà đi xem Rock một mình ah?—Anh hỏi.
-                Dạ. Em mắc làm cái ni xí.—Khanh sửa lại chiếc mũ lưỡi trai—Với lại con gái đi xem Rock Show một mình mới độc anh ạ.
Khanh cười khì khi anh soát vé ngơ ngác nhìn Khanh, rồi xin giữ lại vé làm kỉ niệm. Anh gợi ý cho Khanh một ví trị xem tốt nhưng nhận được lời từ chối vì Khanh muốn len lỏi vào đám đông và tìm vài người bạn. Gật đầu nhẹ chào anh, Khanh kéo chiếc lưỡi mũ màu đen xuống, che đi một phần khuôn mặt.
Khanh thở dốc. “Căn bệnh” gì đó lại tái phát trong tim Khanh. Khanh vẫn bước tiếp dần vào đám đông, yếu ớt như một sinh linh bé nhỏ. Mò mẫn trong một đám đông hơn ngàn người để tìm một người có lẽ cũng như mò một cây kim dưới hồ bơi ở công viên nước. Bất chợt, Khanh dừng lại. Ở ngay góc ấy, Khanh nhớ, ngay góc độ ấy, Khanh thấy trước mặt cách tầm 10 bờ vai, chiếc áo pull đen với dòng chữ gì đó bắt đầu bằng một kí tự “M” viết cách điệu như tia sét đang nhảy lên cùng đám đông, bàn tay đưa lên cao với ngón cái, ngón giữa và áp út gập gọn—Rock ‘em all. Khanh cười mãn nguyện, vì đã tìm ra thứ Khanh muốn tìm, trong một không gian tưởng chừng không thể, và vì đã đứng ở đây, trong cái không khí mà tiếng guitar và trống, tiếng vocal và keyboard đang len lỏi vào tai mỗi một người. Và có lẽ, chính họ đã không còn biết mình là ai và đang làm gì, chỉ biết đặt tay lên vai nhau mà để cái đam mê của tất cả trào chảy trong tất cả.
Khanh ngồi gập xuống, đặt tay lên ngực trái và bắt đầu đập đập lên phía tim bằng nắm tay mệt mỏi. Khanh vẫn cười, và môi vẫn nhẩm theo từng câu hát quen thuộc. Những hình ảnh bắt đầu nhòa đi, tiếng hét cổ vũ và cả những âm thanh từ sân khấu lấp đầy con người Khanh. Khanh cảm thấy mình đang gục lên đầu gối, mắt nhắm nghiền và hơi thở đã không còn đều đặn.


Bầu trời. Biển. Bản nhạc.

Cảm giác bình yên nhất, an toàn nhất và trải lòng nhất là được ngồi dưới bầu trời xanh, để gió biển vui đùa với mái tóc đen dài và tiếng nhạc lấp đi những âm thanh ồn ào của xã hội. Nhưng đôi khi, đó cũng là cảm giác cô đơn nhất, trống trải nhất và sợ hãi nhất. Khanh không biết nữa. Nhưng cái gì là quan trọng với chính mình, Khanh không thể chối, không thể trốn tránh và mặc nhiên để nó cứ là cái phần không thể thiếu của mình.
-                Nick, vì răng mi lại thích Rock?—Khanh nhìn đăm đăm vào cốc beer. Hôm nay là sinh nhật Nick, và Khanh thì đang ở đây, giữa chốn bạn bè thân thuộc này, không đi đâu để va vào những góc cạnh của đời. Tĩnh lặng và nhẹ nhõm cho dù xe cộ đang inh ỏi bấm còi trên phố hòa vào tiếng mấy đứa kêu réo nhau từ đầu bàn đến cuối bàn.—Ta nhớ lúc trước mi không rứa. Toàn hát nhạc sến.
-                Từ bữa đi show, cái show mà mi bảo là ở nhà chăm chỉ học hành thi học kì đó, cái tiếng bass đập vào ta như một cái thức tỉnh… Ta không biết nữa… Không cầu kì, không hình thức...—Nick đáp, từng câu nói ngắn ngủi tách rời nhau. Có lẽ hơi men đã len quá nhiều vào Nick.—Mi răng?
-                Cũng rứa—Khanh cười, đáp—và vì Bầu Trời, vì Biển, vì Bản Nhạc.—Khanh nhấp thêm một tí Vodka. Mùi rượu phả vào mũi và cái chất lỏng buốt cổ họng dần lan tỏa một thứ cảm giác dễ chịu khắp người Khanh.—Mà ta rứa có hư không? Bia, rượu. Biết đâu mai mốt ta hút thuốc cũng nên.
-                Cái gì mà trời, biển gì gì ở đây? Không. Mi không hư. Mi là một đứa không hư hỏng chi hết. Nick vò đầu Khanh, quen thuộc.
-                Vì hắn quan trọng, hơn tất cả. Vì hắn làm ta trải qua rất nhiều thứ cảm xúc, ngay cả việc tự tử. Hahaaa...—Khanh cười phá lên, kết thúc cốc Vodka nhỏ xíu trên bàn.


“Một cuộc nói chuyện vô cùng chuối…”. Khanh gõ lạch cạch trên máy tính, nhớ về kí ức gần 20 ngày trước. File word bắt đầu dày đặc lên bằng những dòng kỉ niệm, nào là say, nào là karaoke, nào là cười toe toét, này nọ. Cuối file word vừa được lưu vào máy, Khanh gõ một dòng sau khi Enter hàng loạt gần 50 cái… “Bầu trời. Biển. Bản Nhạc. I just wanna be with you.”, rồi click Alt-F4. Save… Desktop.

Một điều là mãi mãi

-                Ai đó?? Khốn nạn, lại con nhỏ kia.—Nick bật dậy nhanh hơn tất cả những lần trước, mở cửa mạnh hơn tất cả những lần trước và nhìn ra ngoài khu hành lang.
Chút sau, cả Key, Yu, Minh và Led đều đã ở ngay sau lưng Nick, mỗi đứa một ánh mắt dò xét như cả 6 cái ống nhòm chuyên nghiệp đang lùng từng ngóc ngách. Phía cầu thanh xoắn dẫn xuống cantine, Al đang đi lên, trong tay còn đang cầm bản tab cho phần đệm keyboard. Cả đám chuyển sang nhìn ngơ ngác vào Al…
-                   Không lẽ lại là hắn?—Led cười mếu máo.
-                 Hắn tập chung với tụi mình, rình mò là răng?—Yu cầm dùi trống, gõ lên đầu Led, cũng cười một cách mếu máo không kém.
-                Ủa mấy anh làm chi mà ra hết đây rứa?—Al hỏi, sau khi tự nhìn mình từ cổ áo ấm đến đôi déo xỏ ngón và đã nhìn lại chằm chằm vào 6 thằng, cứ như tưởng có sự cố với bản thân.
-                Nãy chừ em có gặp đứa nào không? Quanh quẩn đâu đây?—Minh hỏi, tay vẫn còn cầm hẳn cây e-guitar.
-                Không. Có ai ở lại trưa đâu?—Al đi lên hết những bậc cuối cùng của cầu thang, đáp.

Bảy cặp mắt lần lượt lướt qua nhau. Kay lắc đầu, tiên phong cho việc trở lại phòng tập. Tiu ngỉu, cả Led và Yu cũng theo đuôi Kay, sau lưng là Al. Nick đứng lại một lúc, nhìn lại một lần nữa hai phía hành lang như không tin rằng mình lại để sổng một đứa rình mò cả đám mấy hôm nay, rồi bực mình đi vào. Khanh thấy Minh nán lại hơn cả Nick, tự nhiên ánh mắt Minh đảo về phía tầng bốn, Khanh khẽ giật mình—“Nếu Minh thấy mình…”. Minh đưa tay che lấy ánh nắng mặt trời chói chang đang phả vào mắt, đôi chân mày nhíu lại. Ít phút sau, cả bọn đã ở những vị trí quen thuộc thường ngày—Một trống, ba guitar, một keyboard và một vocal.
Khanh đưa mắt nhìn he hé vào khe cửa sổ. Lại cẩn thận rút ra cây sắt nho nhỏ, viết tiếp trên thềm cửa...”Một điều là mãi mãi”. Khanh cười thầm, nhè nhẹ đi lùi lại phía sau rồi bẵng mất phía cầu thang. Trong cơn gió nhẹ nhàng và ấm áp tràn đầy lồng ngực mùi Tết, Khanh nghe giọng Nick vang lên… “Cuộc sống vẫn trôi, xoay như một giấc mộng, nâng niu ngày tháng bình yên như vô tận. Cuộc sống cuốn theo thời gian như quá xa lạ. Xin cho anh một chút niềm tin…. Xin cho anh, xin cho anh những đam mê. Anh vẫn luôn mong chờ, anh vẫn khát khao chờ đợi.”


Sân bay. Lần hai. Không một bóng ai ngoài gia đình Khanh.
-                Hôm trước mẹ chiều cho con ra Hà Nội chơi rồi về lại. Là con nói với bạn bè con đi luôn đấy, nên giờ không ai tiễn thì đừng có thút thít.—Mẹ Khanh nói, rồi đưa vé máy bay và hộ chiếu.
-                Khanh thỏa mãn lắm rồi mà mẹ.—Khanh cười, ôm chặt lấy mẹ.

Lúc sau, ở sân bay được Khanh tự gọi là “Heaven”, trong những ánh nắng cuối cùng của ngày còn sót lại, Khanh nhìn qua cửa kính. “Đi thật rồi này, Thiên thần lén lút!”.

Seattle, 19.01.2009

No comments:

Post a Comment