Chợt mùa đêm ,đời dọn
những phiêu linh
Để em soi thấy thật mình trong mắt tối
Khi môi hồng phai và tay ấm đã nguội
Nước mắt trong đã đầy mi mất rồi ...
Chẳng còn nữa nơi em
Những buổi trưa trông đứng, trông ngồi ...
Những nẻo đường Hà Nội mịt mờ ngày yêu cũ
Trên đôi bàn tay trắng, em đong đầy lầm lỡ
Và mái tóc xanh ngả màu những trăn trở
Tại sao thu này chẳng về như thu xưa ...
Những điều lớn lao em đã ngồi mơ
Để rồi cầm bút, gạch đè một dấu chéo
Những ngã rẽ ngoài cuộc sống kia dẫn tới muôn vàn nẻo
Có nẻo đường nào đưa mình về bên nhau ?
..
Em sẽ mang theo tình mình những ngày sau
Để lau đi những giọt cô đơn sẽ chảy trên má
và em biết
tim mình chẳng bao giờ có thể hóa thành sỏi đá
mong đời trút lên em trọn vẹn những nồi buồn
Để nơi anh
Không một lần nào nữa thấy mưa tuôn ..
-Nguyễn Hải Khánh Linh-
Để em soi thấy thật mình trong mắt tối
Khi môi hồng phai và tay ấm đã nguội
Nước mắt trong đã đầy mi mất rồi ...
Chẳng còn nữa nơi em
Những buổi trưa trông đứng, trông ngồi ...
Những nẻo đường Hà Nội mịt mờ ngày yêu cũ
Trên đôi bàn tay trắng, em đong đầy lầm lỡ
Và mái tóc xanh ngả màu những trăn trở
Tại sao thu này chẳng về như thu xưa ...
Những điều lớn lao em đã ngồi mơ
Để rồi cầm bút, gạch đè một dấu chéo
Những ngã rẽ ngoài cuộc sống kia dẫn tới muôn vàn nẻo
Có nẻo đường nào đưa mình về bên nhau ?
..
Em sẽ mang theo tình mình những ngày sau
Để lau đi những giọt cô đơn sẽ chảy trên má
và em biết
tim mình chẳng bao giờ có thể hóa thành sỏi đá
mong đời trút lên em trọn vẹn những nồi buồn
Để nơi anh
Không một lần nào nữa thấy mưa tuôn ..
-Nguyễn Hải Khánh Linh-
No comments:
Post a Comment