Thursday, February 2, 2012

-viết tặng em-


.Truyện.

. Tặng người quan trọng
mà trước giờ chưa viết riêng bao giờ.
Chắc chắn không ai thay thế được :*



“In a word where change can happen in a heartbeat
I'm greatful for each moment we're together
I'm happy when I come home to best part of the day-
the time I spend with you
I'm thankful that we each bring something valuable to our relationship,
 and that with you I feel more complete than I've ever felt before

In a world of uncertainty,
there's nothing more certain than the love I feel for you.”

- With love, babe -


. Ngày cũ kĩ .

-                Sao mày ham làm chị nó ghê thế?—Mây ấn nút load tới bài tiếp theo, cái mp3 kiểu đã về già chậm chạp bỏ dỡ câu hát của Edison Chen “Be with you I just close my eyes”… trong bản By my side—Đừng bảo không có em út rồi cầm lòng không được đấy.
-                Hahaaa… Không biết nữa. Từ lâu đã thấy thế rồi. Tao chả bảo mày.. You’re the one I need. The way back home is always long but if you’re close to me I’m holding on...—Khanh cất giọng hát đoạn chorus đang chạy. “The one” như một thứ trịnh trọng và đầy ý nghĩa nhất trong tình bạn của Khanh và Mây. Và bao giờ hai đứa cũng bị cả lớp cằn nhằn là thôi ngay cái điệu ngân quái gở để đời được an.
-                Vô duyên điêu phải biết.—Mây phán một câu thẳng vào họng Khanh, chận đứng phần kéo dài chorus đang còn rung lên trong cổ họng—Nó cùng lớp cơ mà.
-                Vớ vẩn. Chẳng liên quan gì xấc.—Khanh cười, uống nốt phần còn lại trong cốc café-cantine-siêu-mắc.
-                Tao chỉ lo… mày sẽ lại như thế. Mày nhớ cái lúc gọi điện khóc rũ rượi ra...—Mây thở dài nhìn Khanh, những lắng lo của ngày trước như ùa về.
-                Sẽ không có gì xảy ra để phải như thế nữa. Tao biết mà.—Khanh lại cười, nụ cười có chút thẩn thờ tan vào trong nắng.
-                Mày đừng… nếu sợ thì dừng lại, đừng bước thêm nữa. Tao không muốn mày lại như thế nữa đâu, Khanh ah.—Mây chậm lại, thôi cái dự định trả tiền và nhìn Khanh.—Cái vết xe đổ ấy…

Khanh yên lặng. Mây yên lặng. Chỉ mỗi tiếng nhạc trong mp3 già cỗi vang lên… Each single morning, so I count on someone…

Một buổi trưa chói chan tháng Mười. Những ngày cũ kĩ bỗng trôi dạt trong Khanh như một đoạn phim ngắn, không có âm thanh gì ngoài tiếng khóc—mỏng và nấc. Hai giờ sáng. Câu hỏi của Mây chìm vào khoảng không, để lại những đoạn cắt trong ống điện thoại. Khanh không nói gì, chỉ khóc và gọi tên Mây. Tầm giờ đồng hồ sau, Khanh lặng nhìn hộp giấy đã chạm đến đáy, thở dài và bắt đầu những mẩu chuyện rời rạc. Khanh không chắc Mây hiểu ngọn ngành những gì Khanh đã nói bằng hơi trong cổ đang nghẹn, nhưng ít ra Mây cũng đã ở đó, đầu ống nghe, và lúc hai giờ sáng… về một tình bạn đổ vỡ, một sự ra đi khác, một vết đau khác nữa.
Khanh mất niềm tin. Những thứ vụn vặt nhất còn sót lại có chăng là Mây. Ngày cũ kĩ. Khanh khép mình, rụt dần vào cái vỏ ốc không mấy chắc chắn hơn bề ngoài yếu ớt. Sợ hãi và mệt mỏi.
Sẽ không tin vào một thứ gần gũi gì như thế nữa. Không tồn tại. Nothing lasts forever even cold November rain.”—Khanh viết be bé lên tường. Sân thượng vắng và lộng gió mùa. Ngày cũ kĩ.

. Phố đông .

Tháng Một. Cả thành phố như run lên trong cái lạnh của mùa Đông đang bề tới, bề đi. Người ta dường như lười hơn những phút ra đường, thôi dạo phố để những góc café nhộn nhịp hơn. Khanh ngán ngẩm đứng tựa vào lan can. Bạch Đằng đâu đó vẫn ấm, giữa cái hơi thở bốc lên thành khói trắng, bay cao và tan nhẹ. Tiếng nhạc chuông vang lên đoạn chorus của The Misery, Khanh lục lọi balo rồi kéo ra chiếc điện thoại gập màu đen ưa thích, cười mỉm khi màn hình chạy dòng chữ “Em iêu :*”…
-                Ừ chị đây.—Khanh run lên, tưởng như “anh Canxi” lại ghé chơi đúng khoảng. Rồi để vai đỡ lấy điện thoại, Khanh nép vào góc cây, những thân phượng chẳng to hơn và che chắn được là bao.
-                Chị đang ở Bạch Đằng hah? Chỗ cũ phải không?—Tiếng Duy hòa vào những âm thanh ầm ĩ xung quanh…
-                Ừ. Chị định chạy lòng vòng. Ra thì mua giúp chị trà sữa.—Khanh, vẫn đang co ro, cảm nhận những ánh đèn như đảo lấy vị trí, mới mới cũ cũ.
Ít phút sau, Duy dựng xe đạp cạnh chiếc Sirius cằn cỗi của Khanh, giơ ra cốc trân châu bạc hà. Mùi quen thuộc. Bàn tay gầy quen thuộc. Con người quen thuộc. Và một khuôn mặt quen thuộc.
Khanh cười tít mắt, cầm ống hút xoáy lấy một lỗ hổng rồi vừa uống vừa suýt xoa. Giữa cái lạnh đến tái người thế này, và bệnh tụt canxi thì như là bạn đồng hành, Khanh hút lấy hút để thèm thuồng. Trong phút chốc nào đó, cuộc nói chuyện với Mây, ngày cũ kĩ của Khanh và mùi bạc hà lại về trong Khanh, nhưng phần nào nhạt nhòa hơn. Khanh nhớ trà sữa bạc hà là thứ đầu tiên anh dắt Khanh đi uống, lạ lẫm và thích thú lúc còn bé… Bây giờ, một Khanh khác, một cốc bạc hà khác, và một thằng bạn—trên phương diện nào đó—khác. Ngày thôi cũ kĩ?

Duy để tóc mái bay tự do trong cái gió tháng Một lạnh lẽo. Con trai, có vẻ sức khỏe vốn được gọi là hơn hẳn con gái, cho phép chỉ mặc một áo khoác mỏng ra phố trong thứ thời tiết này. Cả chiếc áo đen Duy mặc cũng quen thuộc với Khanh—màu đen, ở giữa có chữ C được ghép từ hàng trăm hình nhỏ li ti màu trắng. Khanh mua tặng Duy hôm từ Sài Gòn về, giản đơn và lạ. Duy ít nói, hoặc ít ra không phải là đứa nói nhiều. Khanh bắt đầu quen những yên lặng ở Duy—những chút mà nhiều người có khi phải nổi cáu khi bắt chuyện. Nhiều lúc, đoạn đối thoại chỉ đầy phần Khanh tựa như độc thoại nội tâm. Nhưng Khanh nhận ra cái im lặng ở Duy có quá nhiều ý nghĩa đối với Khanh.
Tự nhiên, vô thức, Khanh cảm thấy nó ấm áp và thấu hiểu.
Cảm nhận.
Chỉ là cảm nhận?
. Coming home .

Một trong những bản Rock Khanh mê nhất là Coming Home của Stratovarius. Tiếng guitar sâu lắng. Trầm và da diết. Khanh nhớ, một khoảng thời gian của cấp hai đã chìm mãi trong bản này sau khi con bạn thân bật trong lớp.

I wake up in the morning so far away from home,
trying to make it through the day.
Many miles are between us
I'm sending my love from this payphone.
Through the storms we've wandered,
many mountains we have climbed
but all the bad times are behind.

Có lẽ, vào cái thời điểm ấy, đây sẽ chẳng là một ảnh hưởng gì to lớn và để lại trong Khanh một sự đồng điệu tâm hồn. Nhưng bây giờ, khi những ngày tháng bắt đầu đếm trên từng ngón tay, đếm lùi; Khanh cảm thấy như chính mình đang sắp tự ngân lên những câu chữ đượm buồn này.
Duy và Khanh học cùng lớp, ngồi cùng dãy và khác tổ. Khi cả một quãng thời gian dài kia trôi quá, Khanh dần quen với ánh mắt ngạc nhiên và những câu hỏi dồn dập từ phía người khác. “Sao lại xưng là chị em?”, “Không phải học cùng lớp hah?”, vân vân và vân vân… Đôi lúc Khanh cảm thấy như suy nghĩ của thế giới đang thấm dần vào Khanh, “Tại sao?”, “Tại sao?” và “Tại sao?”.
Nhưng, cuộc đời là một chuỗi những bất ngờ. Biết đâu, lại là duyên mệnh đấy thôi. Một cách gắn bó không giống người khác. Dù sao cũng là gắn bó.

Khanh ngồi thẳng dậy sau cái dáng bò khòm trên bàn. Duy, như mọi ngày, ôm cây guitar thùng và rút ra cái phím handmade trong ví. Những dây đàn bắt đầu rung lên nhẹ nhàng. Cái âm thanh mà trên phương diện già cỗi nào đó của cây guitar người ta vẫn bảo là dở ngấy, đối với Khanh lại quá đỗi thân quen và trong trẻo.
-                Coming home đê.—Khanh tựa đầu lên tay, mắt hau háu nhìn cây guitar. Câu nói, lòng háo hức và cả sự chờ đợi như công việc hàng ngày của Khanh giờ break ở trường.
-                Lần này chị hát không?—Duy đánh mắt nhìn Khanh, vẻ mặt giống một lời thách thức hơn là nài nỉ.
-                Nhiều lời.—Khanh cười, đẩy tay Duy trở lại với dây đàn, mắt vẫn không thôi rời khỏi cây guitar, già cỗi chăng?

Duy bắt đầu gảy những nốt nhạc đầu tiên, không nhanh lắm. Tự nhiên, Khanh thấy mình vô duyên khi ghiền tiếng đàn mộc này hơn cả bản orginal của Stratovarius. Khanh cất giọng hát, vô thức chìm trong tiếng đàn, “I wake up in the morning, so far away from home…

-                Duy này.—Khanh thôi hát, và dừng tiếng đàn lại bằng chất giọng thoáng buồn.—Mai lên đấy lần nữa, đi không?
-                Uh. Ăn cơm xong...—Sau một hồi im lặng, Duy đáp. Khanh không biết nỗi buồn tồn tại trong Khanh lớn hơn, hay của Duy lớn hơn. Chỉ biết bắt đầu từ giây phút đó, cái thực tế là Khanh sắp phải đi lấp đầy tâm trí cả bọn.
-                Sang gọi Rùa lùn, bảo nó tối nay đi Katinat. Chị muốn nghe violin tí. Guitar cùi bắp.—Khanh cười, thúc Duy đứng dậy chạy sang lớp bên.

Một ngón tay nữa lại gập xuống, Khanh thơ thẩn nhìn ba ngón tay còn lại. Ba ngày sẽ qua nhanh hơn cả một cái chớp mắt, sẽ nhanh lắm thôi. Khanh búng nhẹ từng dây đàn, âm thanh vang lên tan ra trong tiếng chạy réo rầm rầm của cả lớp trước khi Khanh kịp bắt được. Một nốt trầm.

. The Nothing . The Something .

Tầng bốn.
Căn cứ.
Của riêng.
Sân thượng.
Khu vực cấm.
Bất cứ tên gì muốn gọi cho nơi này, chính xác ra vẫn là tầng bốn—khu học sinh không được lết dép lên. Khanh đi qua lại khoảng không gian nhỏ đó, đọc kĩ càng từng chữ trên từng—những nét của đàn anh chị lưu lại ở nóc, hoặc những mẩu chữ linh tinh Khanh thường viết. Hầu hết là những dòng buồn bã, ủ dột hoặc đầy tâm trạng. Thì riêng lúc quỵ ngã người ta mới có thứ mà viết ra mà.
Khanh lờ đi khu bảo vệ ở dưới sân trường. Chẳng có cớ sự gì để các bác phải nhìn lên trời và phát hiện ra Khanh—đang sơ mi đồng phục trường hẳn hoi, đứng trên sân thượng—khu vực hoàn toàn cấm. Khanh đứng ở ngoài, gió thổi những lọn tóc cong bay không trật tự, lồng vào nhau, rối rắm. Khanh vuốt tóc ngược ra phía sau, ngồi bệt xuống thềm. Viên gạch hồng vẫn ở góc ấy, xa một xải tay với. Khanh tóm lấy và bắt đầu nghệch ngoạc… “Z” “Thương em”. Khanh cười. Một lần nữa, nụ cười bâng quơ lại tan vào trong gió, ngon lành.
Chốc sau, Duy ngồi xuống bên cạnh Khanh, bàn tay chia ra chiếc Ipod màu xám ngọc nhỏ xíu. Chia đôi earphone, hai đứa ngồi ngắm bầu trời xanh—có lẽ là xanh và trong nhất những ngày này. The Misery vẫn vang lên quen thuộc, mở đầu cho playlist Khanh vẫn hay nghe—kết quả của công cuộc chiếm đoạt Ipod từ tay Duy.
Yên lặng. Gió. Âm nhạc. Tiếng guitar da diết.

Khanh hít một hơi thật sâu và quay sang Duy. Mắt nhắm nghiền, Duy trông có vẻ thong thả và thoải mái. Khanh không biết thằng em đang tận hưởng những tiếng gui yêu thích hay đang thực sự tìm vào giấc ngủ chập chờn nào đó; chỉ biết những suy nghĩ và lời nói mà cả tối qua Khanh vạch ra trong đầu, giờ rỗng tuếch. Khanh nhìn Duy, cười một nét thỏa mãn rồi xoay người lại. Khanh vẫn chưa biết bắt đầu từ đâu để Duy biết lý do cho những lần Khanh nổi điên: ít nói, hay cáu, bực mình và lặng lẽ; thậm chí là xa lánh và biến mất.
Khanh thở dài, mọi thứ tưởng chừng như ngày mai sẽ cùng Khanh bay đi đang trở nên khó khăn hơn. Trong Khanh, cái khao khát làm rõ mọi thứ đang dâng lên như bão tố, quấn lấy những lo âu không thành hình hài. Khanh muốn Duy biết, sau tất cả những sự quay lưng mà Khanh là người đứng sau lặng lẽ nhìn theo—bất lực, vô vọng—Khanh chỉ muốn tin hết lòng thêm một lần nữa.
Vì Duy đã nói, “em sẽ không bỏ chị đi đâu”…
Và vì, bằng chút lý trí ít ỏi còn lại, Khanh tin.  

Khang thả mình tựa đầu vào tường. Gió lại lôi những sợi tóc mỏng bay ngang mặt, se lạnh. Khi tiếng guitar cuối cùng của Nothing Else Matters dừng lại, Khanh mở mắt và nhìn sang bên, khoảng trời chẳng còn bị che khuất bởi bóng Duy—chỉ rộng và bao la đập vào Khanh. Trước khi bộ não kịp hoạt động trở lại, Khanh bật dậy chạy vào phía trong. Duy ngồi ở bậc thang, đang nhìn lơ đãng vào dòng chữ trên tường mà Khanh nhận ra ngay nơi Khanh viết “Nothing lasts forever even cold November rain”. Bỗng chốc trong Khanh vụt lên một cơn nghẹn ở họng và một chút nhói trong tim—“Thằng nhóc thấy rồi…”.
-                Em đây. Chị ngủ ngon quá nên em để chị ngủ. Em mới viết thêm dòng ngay dưới.—Vừa nói, Duy vừa chỉ vào đích thị là nơi Khanh đã viết.
-                Bậy bạ gì đây.—Khanh đáp bâng quơ, đi về phía Duy đang hướng về.

Dòng chữ viết bằng mực đen hiện rõ ngay dưới nét chữ của Khanh.
“In the Nothing lasts forever, there’s Something lasts forever. It’s you, sis..”

Khanh cười tít mắt quay sang Duy…
“Được rồi bỏ em raaaaa”. Duy cố gắng luồn mình ra khỏi cái ôm đến nghẹt thở của Khanh. Cười.

Tháng Một yên bình và thoáng đãng. Cả sảnh đường ngập hương hoa trong những lẵng và chậu cây. Hình như một năm mới nữa lại đến trong thành phố nhiều góc đường lặng lẽ như Đà Nẵng. Sớm thôi, Bạch Đằng sẽ lại như nàng công chúa, khoác lên mình những màu hoa tươi mới. Sớm thôi.




01/02/2009
Sắp rồi, khùng ạ


note: 3tháng22012
viết tặng em Nam thương.
cả đời chị chỉ có em là em trai thôi,  nhé.

No comments:

Post a Comment