một người phụ huynh viết về ba ..
Gần đến 20-11 rồi mẹ lại nhớ đến Thầy, một người thầy đã dạy 2 con của mẹ. Một người Thầy mà mẹ không có hi vọng tìm ra người thứ 2.
Chiều thứ bảy ngày 08/10/2011- một ngày mà mẹ không thể quên được. Em con thi vào đội tuyển toán của trường NK. Mẹ định đón em sớm rồi cho em đi ăn rồi chở lên học thầy Việt vì cả ngày ở trường đói bụng. Thi xong em chạy vội ra cổng và nói: "Mẹ ơi, con không ăn đâu vì nhanh không kịp học thầy!". Hai mẹ con vội lên xe từ trường Nguyễn Khuyến mới rất xa chạy ngược lên Hòa Khánh. Đến đầu đường Âu Cơ bắt đầu rẽ vào cổng nhà thầy, một số phụ huynh và các bạn nhỏ nói: hôm nay không học, hình như nhà thầy có việc, hình như thấy ốm??. Mẹ nghĩ: chưa bao giờ thầy cho học sinh nghỉ học đột xuất như thế này trừ khi thầy ốm. Mẹ nói em: "hai mẹ con ta vào nhà thầy xem sao". Cô hàng xóm, bà con của thầy nói: "Thầy đau rồi, mới chở đi bệnh viện cấp cứu cách đây 10 phút, lần này có vẻ nặng lắm". Mẹ nhìn đồng hồ lúc đó là 5h12, sắp đến giờ thầy giảng bài.
Hai mẹ con vội vàng lên xe chạy đến bệnh viện Hòa Khánh, vào phòng cấp cứu thấy xe cáng chở thầy lên xe cứu thương, cô Lan đang khóc nức nở. Mẹ và em chạy vội vào giữ 2 chân thầy, thấy 2 bàn chân lạnh buốt, mẹ chỉ biết gọi "Thầy ơi! Tại sao thế này? Thầy phải cố lên thầy nhé!". Xoa vội vào 2 bàn chân thầy cho ấm lên nhưng mẹ linh tính 1 điều chẳng lành. Cô Lan xoa xoa vào ngực của thầy và khóc. Chiếc xe cứu thương rú còi chạy đi...
Mẹ và em chỉ biết chạy theo khóc, đến Tượng Phật ở chùa Quang Minh xin Phật hãy che chở phù hộ cho Thầy của các con con, cứu lấy Thầy của các học sinh khu vực HK và ĐN này. Cả bố, mẹ và các con đều chạy xuống bệnh viện để hi vọng nhìn thấy thầy và không biết làm gì hơn đứng ngoài phòng niệm Phật Quan Thế Âm Bồ Tát. Nhìn thấy cô Lan đứng Niệm Phật mà lòng mẹ đau xót.
Trên xe cứu thương, Thầy vẫn đang mặc bộ đồ chuẩn bị giảng bài quen thuộc: áo sơ mi, quần âu đã cũ nhưng ủi thẳng nếp, Thầy đã gắng đến giây phút cuối cùng để chiều nay còn 2 suất học. Thầy biết hàng trăm học sinh đang đợi Thầy. Nhưng không gắng được nữa và thầy đã ngã xuống. Giá như thầy đừng gắng nữa, giá như hồi sáng sớm cơn đột quị nhỏ thầy đi ngay bệnh viện thì ...
Giờ đây mẹ vẫn còn nghe văng vẳng bên tai lời em gái của thầy vừa khóc vừa gọi thầy: " Anh ơi, lúc nào anh cũng học trò, học trò... ngày đám hỏi của con anh, ai cũng giục anh đi, anh cứ bảo để tau dạy nốt mấy suất rồi đi sau, biểu anh đi khám bệnh anh bảo tau nhập viện thì ai dạy bọn nó, .."
Thầy dạy không phải vì tiền (150ngđ/tháng/2môn toán lý=rẻ nhất VN-miền núi). Thầy đã dạy cho các con bằng cả tấm lòng của mình. Không những dạy cho các con kiến thức mà cả lòng nhân hậu và ý chí trong cuộc sống. Thầy không ngừng không nghỉ, mỗi giây mỗi phút thầy lại tìm tòi cách giải hay hơn. Thầy như con tằm nhả tơ và đã nhả hết đến sợi tơ cuối cùng của mình.
Phải thương học sinh như thương con mình mới làm được những điều như vậy con à.
Bố và mẹ đã đọc đi đọc lại nhiều lần tập thơ của thầy và đã khóc rất nhiều. Nếu cuộc đời của thầy suôn sẻ thầy đã là giáo sư tiến sĩ ở các trường đại học có khi không về Việt Nam nữa (thầy cùng học với Tiến sĩ Bùi Văn Ga). Nhưng ...nếu như vậy thì các con đã không được học thầy, nếu như vậy thì bao thế hệ HS mà thầy đã đào tạo đâu có được kiến thức như ngày hôm nay. Thầy đã đến và ra đi rất nhẹ nhàng.
Bằng tuổi này mẹ mới thấm thía câu nói của ông cha: "Công cha, nghĩa mẹ, ơn thầy". Con vào được Trường Lê Quí Đôn là ơn của Thầy và sự cố gắng vượt bậc của con.
Mấy ngày qua mẹ hì hục lập facebook để vào chia sẻ với con và các bạn của con. Mẹ viết những dòng này vì mẹ đã được chứng kiến những giây phút cuối cùng của thầy và để các con hiểu được: cám ơn cuộc đời này con được sinh ra, cám ơn cuộc đời đã cho các con được học với thầy. Cả cuộc đời đi học gặp được 1-2 người thầy cô vừa có đức vừa có tài là may mắn lắm rồi. Trong kinh Phật đã nói phải có duyên từ kiếp trước, kiếp này mới gặp được nhau. Có nhiều học sinh không được học thầy. Có những may mắn khi mất rồi người ta mới nhận ra. Các con phải tự hào rằng là học sinh của thầy.
Rồi Thầy cũng ra đi, bố mẹ cũng sẽ không thể ở bên các con mãi mãi. Bố mẹ sinh ra các con, các thầy cô cho con kiến thức. Ngọn lửa vẫn cháy mãi trong con. Các con sẽ phải không ngừng học tập, học cách sống làm người, tự lập trong cuộc sống từ những điều nhỏ nhất, tự lo cho bản thân mình và tự chống chọi trong cuộc sống này. Có thể bây giờ có lúc các con sẽ nghĩ bố mẹ sao mà dặn dò nhiều vậy, mệt mỏi quá... Phải tự cố gắng ngay từ bây giờ con ạ, đừng để sau này phải: giá như ngày ấy, giá như...
ĐN, ngày 01/11/2011
Mẹ : VTH
No comments:
Post a Comment