.truyện.
One Last Goobye
.sky.
Giết chết một ảo ảnh
In my dreams I can see you
I can tell you how I feel
In my dreams I can hold you
And it feels so real
One last goodbye for you. Always with love. You
know it all
Hiện tại.
1.
Tháng mười. Mùa thu chậm chạp
trôi qua. Chút nắng hiếm hoi. Chút gió thoảng. Còn lại là những cơn mưa rào đến
buồn bã. Người ta cũng lười biếng cho cái thời tiết trở trời, đến cả việc đi ra
khỏi lớp cũng trở nên khó khăn.
Tháng mười. Tiết 4, khuôn viên
trường vắng lặng. Tiếng nói cười vang lên từ phía cánh cửa sổ khép hờ ở những
lớp học. Hành lang rộn ràng, giải lao là giờ để đứng lên và ra ngoài tìm chút
gió.
Riêng phần hành lang tầng 3 thì
yên ắng. Phòng của ban giám hiệu và thầy bí thư đoàn có vẻ giữ được chân học
sinh qua lại.
Còn đến hai tiết học, tôi lặng
lẽ đứng lên, đút tay vào cặp mò mẫm chiếc Ipod nhỏ xíu màu đen quen thuộc, cho
vào túi rồi ra khỏi lớp. Lớp tôi ở tầng hai, bên cạnh khoảng sảnh nhỏ nối sang
khu B- đó là hướng phòng thầy hiệu trưởng. Tôi đi ngược lại, về phía cuối dãy-
nơi có một cầu thang khác dẫn lên trên.
Tiếng trống trường vang lên, nhẹ
hều và yếu ớt sau lưng tôi, chìm ngỉm vào guitar trong Ipod. Tầng ba. Tôi lại
tiếp tục bước lên cầu thang, lơ đi chiếc bảng màu xanh in dòng chữ “Học Sinh Không Được Đi Lên Lối Này”.
Tiếng Led Zeppelin vang nhẹ…
There’s a lady who’s sure
All that glitters is gold
And she’s buying a stairway to heaven
2.
Tôi đứng tựa đầu vào cửa, ngay
lối ra. Mưa rơi ngoài trời đến chán, làm thành cái vũng nước nho nhỏ. Mái che
bé xíu nhô ra chỉ đủ để tà áo dài không ướt nhẹp. Tôi để tay vào túi áo rồi
nhắm nghiền mắt, để gió- và chút mưa vỗ nhẹ lên gò má đang nóng hổi vì cơn sốt
chợt đến ban tối.
When she gets there she knows
If the stores are all closed
With a word she can get what she came for
Oh, oh, and she’s buying a stairway to heaven.
Bất chợt, tiếng guitar trong vắt
vang lên từ phía sau khiến tôi thót tim. Nếu có ai đó lên đây, và chơi gui thì
chắc hẳn phải là Sky. Những lời hát trong Ipod bỗng trôi tuột ra xa, tôi chạy vội
về phía cầu thang như sợ hãi tiếng đàn sẽ biến mất, lần nữa.
Một chàng trai ngồi ngay đường
dẫn xuống dưới, một chân gấp và chân kia duỗi ra, đang đỡ lấy cây guitar thùng,
bàn tay gẫy nhẹ những nốt đàn mộc mạc. Tôi đứng sững, nhìn trân trân vào khoảng
không gian ít phút trước còn trống trơn. Mái tóc hơi dài như quên khuấy phải đi
cắt bớt. Dáng người hơi gầy nhưng vẻ thản nhiên.
Tôi kéo earphones ra khỏi tai
khi bước vội đến nơi chàng trai ấy ngồi. Bàn tay vô thức đặt trên bờ vai rộng
tưởng chừng quá quen thuộc. Tôi ngã xuống cầu thang, tay trượt dưới mặt đá, rỉ
máu.
Giấc mơ. Chỉ là giấc mơ. Không
có ai ngồi đây. Không có tiếng guitar nào. Tôi xoay người, ngồi bệt xuống một
bậc thang bám bụi. Yên lặng. Không gian này chẳng có ai. Và những âm thanh rơi rớt
chỉ là tiếng guitar điện réo rắt từ Ipod… “How
I needed you. How I bleed now you’re gone. In my dreams I see you. I awake so
alone…”
Quá khứ.
3.
Tôi ngã khuỵ. Tiếng trống dồn dã
vẫn vang lên, ôm lấy tôi quay cuồng. Mọi thứ trong ruột như muốn trào ra. Tôi
tựa vào tường, đứng dần lên giữa đám đông rồi yếu ớt bước ra ngoài. Cái không
khí này, những con người này, những tiếng hò hét, những hơi thở như nhấm chìm
tôi bé nhỏ. Thả mình trượt dần xuống đất, tôi gục đầu lên chân, run rẩy.
Bất chợt, có tấm áo khoác phủ
lên đầu tôi, che đi những ánh đèn sân khấu đến chói mắt. Rồi một ai đó ngồi
xuống bên cạnh, tiếng thở dốc bên tai. Ít lâu sau, tôi ngẩng đầu lên, mắt vẫn
bị chói bởi những luồn sáng trong sân vận động.
-
Sao cô bé lại ngồi đây một mình thế? Em có vẻ bị
lạnh. Kéo cái áo chặt vào.—Một anh chàng vẻ mặt chững chạc, tóc ướt đẫm mồ hôi
nhìn sang, vừa cười nhẹ vừa nói.
-
Em không quen không khí này.—Tôi đáp bằng chút hơi
thở khó khăn.
-
Rock Show á? Không quen sao lại đi?—Chàng trai, có
lẽ tôi phải gọi bằng anh, cười phá lên.
-
Bạn em rủ đi với nó.—Tôi tự hỏi mình trông thảm
thương đến mức nào.
-
Em không nghe được Rock ah?—Anh hỏi, với tay sang
kéo hai bên áo sát lại với nhau, như rằng tôi không còn đủ sức để làm nổi việc
đó.
-
Uh. Em chỉ nghe nhạc thính phòng thôi.—Tôi trả lời
lí nhí.
-
Chắc em bị lạnh thôi. Lần sau ra đường nhớ khoác
thêm áo vào.—Anh cười rồi cầm chai nước đã vơi đi một nửa, rưới lên đầu.
Cái vẻ hoang dại của anh khiến
tôi sợ hãi một chút vào lúc đầu. Anh vuốt tóc ngược ra sau rồi đứng dậy, đưa
tay lên trời biểu tượng của Rock- ngón trỏ và ngón út, hát cùng đám đông một
bài gì đó, tôi vốn không biết. Tôi vẫn ngồi dưới đất, cười khì.
…
Ít lâu sau, tôi vô tình gặp lại
anh trong một quán café cóc khá nổi tiếng. Anh hay đến đây, nhưng dù sao tôi
cũng không biết, vì đấy là lần đầu tôi đi uống café cóc. Tôi không nhận ra anh,
cho đến khi anh gọi tôi bằng cái tên kì cục, “Cô Bé Thính Phòng”.
Anh mượn điện thoại của tôi, lưu
số vào máy rồi trả lại, kèm theo một nụ cười vẻ đầy ẩn ý. Tôi thích anh cười vì
lúc đó, anh trông như một thằng nhóc cấp ba, quậy phá và không có luật lệ.
Anh bắt đầu xuất hiện nhiều hơn
trong cuộc sống của tôi, bằng những cuộc điện thoại sáng sớm để chúc tôi một
ngày tốt lành, và những buổi đêm, chỉ để dặn tôi ngủ ngon, không mộng mị lung
tung.
Anh dạy tôi những thứ tôi chưa
hề biết đến, như là cách nhận biết những loại café khác nhau, hay là cách canh
chừng để một tấm ảnh có bố cục ổn; những loài hoa nào có họ hàng với nhau, hay
là làm thế nào để phối những cung màu được đẹp mắt.
Những buổi chiều gió, anh thường
đưa tôi đến cánh đồng cỏ mây ở cuối thành phố. Tôi thì thích thú chạy quanh, để
anh ngồi một mình gảy những bài guitar lạ lẫm. Thỉnh thoảng anh hát lai rai,
cái chất giọng trầm đến buồn… Anh đưa tôi một earphone, cái còn lại anh đeo,
rồi khởi động Ipod. Những tiếng guitar điện, trống, và lẫn chút keyboard hòa
vào nhau đến hoàn hảo…
Don’t turn away
Just take my hand
And when you make your final stand
I’ll be right there
I’ll never leave
All I ask of you
Believe
Tôi gỡ chiếc earphone còn lại
trên tai anh xuống, để vào bên tai còn lại. Tiếng nhạc len lỏi vào cơ thể đến
thích thú. “Thấy chưa, em nghe Rock được
mà”. Anh nhìn tôi, mỉm cười vẻ thỏa mãn vì đã đầu độc tôi thành công.
Cuộc
sống như một giấc mơ…
4.
-
Anh mượn vai em một tí được không, Pick?—anh nói,
rồi quay người lại, tựa đầu lên vai tôi, đôi vai nhỏ xíu dường như không đủ.
-
Sao anh lại gọi em là Pick?—Tôi nhích vai lên, đỡ
lấy anh. Mái tóc dài chạm vào má tôi.
-
Pick là cái be bé để gảy đàn mà em hay mượn anh xem
ấy.
-
Em biết, nhưng vì sao em lại là Pick?
-
Với anh, cái pick đặc biệt, và quan trọng.—anh đáp
rồi ngẩng đầu lên nhìn trời.
Một ngày nắng hiếm hoi giữa
tháng mười tầm tã những cơn mưa. Gió cũng se se, đủ khiến người ta phải rên lên
khi quên mang áo khoác. Tôi đang khoác áo của anh, còn anh thì đang mang sơ mi.
-
Nếu được là một cái gì đó, em sẽ là gì?—bất chợt,
anh hỏi và nhích mình ngồi dậy, nhìn tôi.
-
Em thích là gió. Có lẽ vì em thích cuộc sống tự do
tự tại. Anh cũng biết mà, nghệ sĩ một chút.—Tôi cười.
-
Thế thì anh sẽ là Sky. Kiểu kiểu gió không thể
thoát khỏi tay mình được.—Anh cười vẻ đắc thắng và có tí gian xảo lắm.
Rồi anh lặng lẽ cầm cây đàn
thùng đang tựa vào tường lên, rút trong túi ra cái pick màu đen có dấu khắc chữ
A ở một mặt và chữ N ở mặt kia. Tôi nhớ mình vẫn thường mượn anh cái pick này,
rồi cầm compa rạch tên lên tên tôi.
-
Hôm nay anh sẽ hát cho An nghe. Quà sinh nhật sớm.
Tôi giật mình. Lần đầu tiên kể
từ hơn một năm qua, anh gọi tên thật của tôi. Tim tôi khẽ nhói lên một cách vô
thức. Quà sinh nhật sớm? Nhưng tôi không còn thời gian để hỏi anh điều gì nữa.
Anh nhắm nghiền mắt, tay lướt nhẹ trên những dây guitar. Cái âm giọng anh
thường tự chê là “không bao giờ làm được vocal” vang lên..
So if you’re feeling lonely.. don’t
You’re the only one I’d ever want
I only wanna make it good
So if I love you a little more than I should
Please forgive me, I know not what I do
Please forgive me, I can’t stop loving you
Don’t deny me
Cuối tháng mười.
Tôi chờ anh ở S-Rock và đang băn
khoăn liệu anh còn nhớ lời hẹn gần cả tháng trước là hôm nay sẽ gặp nhau ở
S-Rock để ăn mừng ngày anh hoàn thành mớ đồ án hỗn độn, để bắt đầu những ngày
chở tôi đi học mỗi sáng. Điện thoại rung lên, tôi nhìn thấy số anh chạy dài
trong màn hình, rồi mếu máo nghĩ rằng anh đã quên khuấy đi.
Ít phút sau, tôi chậm chạp cảm
ơn rồi gác máy. Bạn anh gọi, anh bị tai nạn trên đường đi và đám tang của anh
sẽ tổ chức vào tuần tới, và nếu tôi cảm thấy khó khăn thì có thể không đến hoặc
đi cùng với nhóm bạn của anh ấy.
Ngoài trời mưa tầm tã. Mưa tháng
mười mới buồn và đáng ghét đến nhường nào. Giữa quán café kín mít, tôi chợt
thấy mình lạnh run. Tiếng nhạc nhảy sang bài mới…
This pain I’m going through
Please forgive me
If I need you like I do
Please believe me
Every word I say is true
Please forgive me
I can’t stop loving you
March 21, 2009
No comments:
Post a Comment