Friday, July 27, 2012

những điều vụn vặt

những buối tối ngồi nhìn chằm chằm vào hàng trăm tấm ảnh, hít một hơi thật sâu và thở ra chầm chậm, bắt đầu bê từng hình vào photoshop chỉnh chỉnh sửa sửa rồi tắt đi không thèm save trở thành một phần của mùa hè. nhìn tất cả những thành quả làm việc của mình mà tâm hồn tôi chẳng mấy động đậy, thành thật đây không phải là lần đầu tiên. tôi tự hỏi có phải chỉ tôi mới vậy hay đối với ai làm ngành nghệ thuật đều thỉnh thoảng bị rơi vào trạng thái này.

à mà thì là con bé model tôi chụp ngày hôm qua thật quá thể chịu đựng. nàng 16 tuổi, cao 5'10'' tức là tầm 1m78, mặt mày xinh thì đừng hỏi, kiểu lai một tỉ celebrities. nhưng tính nàng thì gặp tôi, tôi chỉ muốn đấm vào mặt. đoạn tôi bước vào phòng trang điểm, Kate đang làm tóc cho nàng. khởi đầu của mọi lần gặp mặt đầu tiên đều awkward như nhau. chúng tôi bắt đầu nói chuyện và làm quen rồi thì dần dà cũng nói nhiều hơn nhưng tôi cứ không ưa cái kiểu thiếu tính friendly của con bé. à khổ cơ, tôi nặng về những mối quan hệ quá. thành thử không nice với nhau thì tôi xin kiếu. giữa đoạn chụp chưa gì con bé đã đâm ra khó tính như những nàng đang đến tháng. đụng một tí tóc cũng đau, pin một tí quần áo cũng đau, mặc gì cũng than nóng. nếu nàng không có một ánh mắt giết người trong ảnh và vẻ mặt đẹp như thiên thần thì tôi chắc cũng bỏ không thèm chụp. 

vài người bảo con bé còn nhỏ, mỗi 16 nên chưa lớn, ra vẻ khó tính. tôi xin. 16 tuổi tôi đã sang Mỹ một mình, đi những chuyến bay 14 tiếng một mình, đứng giữa những sân bay to nhất thế giới với hàng tỉ người lạ không nói cùng thứ tiếng. 16 tuổi tôi đã sống trong một căn nhà có 5 người đến từ 5 nước khác nhau, nói 5 thứ tiếng khác nhau và sống 5 văn hóa khác nhau. 16 tuổi tôi đã đi lạc bus và tự chạy 15' về nhà giữa đêm khuya, đã sống xa ba mẹ cả nửa vòng trái đất. cái vấn đề chẳng phải ở tuổi tác, tôi thấy thế. đến 24 tuổi như con bạn Mỹ của tôi đây còn không thể ở sân bay một mình thì còn nói gì nữa. mà cũng vì tung bay ra thế giới còn quá sớm, tôi đâm ra ngán ngẩm những cô nàng tiểu thư không thể ở một mình hay làm gì một mình. ừ thì nói thế, tôi cũng hay ho gì mà bàn tán người ta. thôi, ngừng ở đây. 



hôm rồi tôi deactivate facebook. công nhận thấy nhẹ nhõm khi được tránh xa vòng luẩn quẩn của xã hội. tôi đến chán ngấy việc mấy đứa lung tung ngồi like hình kiểu "like this in 5s if you love your mom" mà chúng lấy từ tumblr xuống. 5 giây đấy thì đi gọi cho mẹ có phải được hơn không. like thì mẹ cũng có biết đâu. rồi cả những câu cheesy trên nền hình yêu đương đến cả chán. 
gặp Rio và Oanh, chúng tưởng tôi có tâm sự gì. chả tâm sự gì, chỉ là chán cái thế giới đầy drama trên facebook. nếu không vì những mối quan hệ thì chắc tôi cũng biến mất thật lâu. à mà thì gặp hai đứa bạn rồi, chúng tôi ngồi uống nốt mấy chai blue moon mua hôm July 4th. chỉ mỗi lần gặp chúng nó tôi mới lại được nhậu nhẹt (Rio đủ 21 rồi) nên làm thêm vài chai gì gì quên tên, có vị ngọt của chanh. lúc chúng tôi đang nhậu thì Rio bói Tarot cho cả nhà. kết quả làm tinh thần tôi càng thêm rối loạn. ừ thì tôi vẫn đang cố gắng quên đi nhẹ tim. 

lúc đứng lên tôi mới biết mình đã tipsy tức là hơi hơi xỉn một tí. nhưng tôi vẫn lái xe đưa chúng nó ra đến được hồ. mặt trời đang lặn để lại mấy đám mấy màu cam. mặt hồ có vẻ tĩnh lặng nhưng thi thoảng vần có những đợt sóng nhỏ vỗ vào phía dốc đá dẫn lên bãi đổ xe. không khí yên ắng và thoáng mát. tôi cảm thấy cuộc sống nhẹ nhàng quá. nằm lăn ra mặt đất, tôi nhìn lên bầu trời trong vắt, đầu óc không nghĩ về thứ gì cho cam. giây phút ấy, tôi thấy lòng bình yên. 

No comments:

Post a Comment