Sunday, April 15, 2012

mưa.

khi tôi còn ở SCCC, có rất nhiều thứ Seattle làm tôi nhớ Đà Nẵng. từ những ngày âm u nối nhau xuất hiện suốt cả tháng, hệt như những buổi chiều mùa đông ở nhà, cho đến Alki Beach với những bờ cát trắng xóa. nếu đứng ở một góc phù hợp sẽ có thể thấy đường chân trời, làm tôi nhớ những chiều ra biển với Niit và Đức, thỉnh thoảng có Nam và Hưng; ngồi nhìn xa xa, ăn mực rim mới mua ở chỗ giữ xe, nói chuyện đời linh tinh.

ở Dallas không có biển, chỉ có hồ nhân tạo. hồ rất to, đủ để đi bộ cả ngày mới hết; nhưng lúc nào cũng có thể thấy ở phía bên kia hồ có gì. ở Dallas, chỉ có những ngày mưa mới làm tôi nhớ nhà. mưa Seattle là mưa phùn, chỉ đủ làm ẩm bộ quần áo mới mặc vào ban sáng; còn mưa Dallas mới đích thực là mưa. mưa Dallas xối xả hệt như mưa Đà Nẵng. ở Mỹ rất hiếm ai mặc áo mưa, nhưng mưa thế này thì có 3 lớp áo mưa và cầm cả dù vẫn ướt như thường.

có một buổi chiều, tôi và Oanh mua 2 ly trà sữa ngồi ngắm mưa. đường xá ở Mỹ thường vắng ở những đoạn đi vào khu nhà dân. chỉ có tiếng mưa, tiếng xe thỉnh thoảng lướt qua, và hai đứa con gái. chúng tôi ngồi nhìn ra mà chỉ biết thở dài. Oanh sắp tròn hai năm chưa về Việt Nam. tôi thì, lúc đó, đầu óc loạn lạc lắm, biết liệu có nên về không. nhưng tôi nhớ nhà. tôi thèm những buổi chiều chạy xe ở Bạch Đằng. tôi thèm những buổi chiều ăn mực rim ngoài biển, ngồi hít trọn lồng ngực cái mùi vị quen thuộc của thành phố thương yêu. tôi thèm ăn đồ ăn của mẹ. tôi thèm ngồi nhâm nhi ly cafe sáng cùng mấy thằng bạn thân. tôi thèm chạy xe máy. tôi thèm cảm giác quê nhà ấm cúng.

tôi nhớ Việt Nam. tôi nhớ Đà Nẵng. tôi nhớ mẹ. tôi nhớ thằng Bờm và mấy đứa con nít trong họ hàng.

hôm nay gọi điện cho mẹ, lẳng lặn nói "con bỏ vé về rồi nghe mẹ." rồi mẹ cũng không nói gì.. "hết tiền xài rồi hả con." ... rồi tôi chỉ muốn khóc òa ra. tôi có lẽ là đứa con tệ nhất trên Trái Đất này.

con sẽ về sớm thôi mẹ ơi, ba ơi.
mẹ đừng làm lụng quá mà đổ bệnh. thời gian sẽ trôi qua rất rất nhanh và con gái của ba mẹ sẽ về nhanh thôi..


Đà Nẵng chờ tôi nhé.. chờ tôi nhé.

1 comment:

  1. Đà Nẵng luôn chờ chị !
    Chị làm em khóc...

    ReplyDelete