tôi yêu tuổi 17. ít ra thì tôi yêu tuổi 17 của riêng mình. tôi yêu những suy nghĩ sâu sắm và điềm đạm về cuộc đời, mặc dù một đứa con nít chẳng có bao nhiêu là kinh nghiệm như tôi thì biết gì mà suy với chả nghĩ. nhưng tôi yêu cái tuổi 17 hồn nhiên "phân tích" cuộc đời của mình. tuổi 17 sống chậm rãi và chỉ biết yêu lấy yêu để cái cuộc sống này. tuổi 17 thích hết bạn này đến bạn kia, cung trầm cảm xúc tha hồ mà lên xuống. tuổi 17 thích dạo chơi những buổi chiều ở ngoài công viên, chụp vài tấm hình cùng hoa cỏ. tuổi 17 nghe Lê Hiếu hát mà chỉ biết chạnh lòng. tuổi 17 tâm hồn chỉ biết bay bổng cùng trời sao mây gió hoa lá cành. tuổi 17 viết văn và thơ rất nhẹ, yêu biết bao nhiêu..
từ bao giờ tôi đã thôi những tháng ngày như thế- điềm đạm và chắt chiu từng nét đẹp của cuộc sống. bây giờ chỉ biết vội vã làm vội vã học. sáng mở mắt đến trường, chợp mắt đã là đêm. sao mà ngày trôi qua nhanh quá. rồi tôi quên mất phải suy nghĩ. tôi quên mất phải phân tích cuộc đời. và tôi cũng quên mất phải sống điềm tĩnh và nhẹ nhàng. cốt là cái yên bình ở trong tim..
tôi nhớ lắm cái thời..
bình yên để gió đưa em về
bình yên ta chờ nghe
chờ nghe tình vỗ lên tim mình
chờ nghe tình lung linh
bình yên để nắng soi môi thơm
bình yên ta mừng
mừng em đã hết đau thương về đây ấm cúng
mừng em đã biết xót thương tình yêu
tuổi 17 và Seattle ơi, ta nhớ lắm.
Em cũng đang tận hưởng tuổi 17 như thế đó Zi. Và em cũng thấy yêu nó lắm, bởi em muốn mai này nhìn lại em không hối hận bất kì điều gì ở tuổi 17 cả.
ReplyDelete